Chương 596: Ngươi thật đúng là người vô cùng tốt


Nghe nói viên Xích Vân Thạch này là do Nguyên Thiên Ba tự tay ném ở đây, cả mỏ khoáng vang lên một tràng tiếng cười.

Nguyên công tử, đa tạ, một mỏ Vẫn Kim lớn như vậy mà ngươi cũng nỡ tặng cho người khác, ngươi thật đúng là người3 vô cùng tốt.
Mộc Hàn Yên đi tới trước mặt Nguyên Thiên Ba, một tấm thẻ người tốt bay ra ngoài.

Không dễ dàng 9gì Nguyên Thiên Ba mới áp chế được cục máu nóng kia xuống, vừa nghe thấy lời của Mộc Hàn Yên, hắn ta lại muốn nôn ra. <6br>
Người tốt cái rắm, nếu như không bị ngươi ép đến mức cùng đường, ta sẽ đánh cược cả mỏ Vẫn Kim chắc. Nguyên đại 5công tử bột quên mất rằng, trước đó hắn ta còn âm thầm đắc ý vì mình nhanh trí.

Mộc Hàn Yên cũng không nói nhiều với Nguyên Thiên Ba, nàng giật phăng khế ước đất trong tay hắn ta.

Chúng ta đi!
Nguyên Thiên Ba cũng biết ngại, không thể cứ mặt dày mày dạn ở lì chỗ này, hắn ta đứng dậy cắn răng nói rồi dẫn theo Diêu Quảng Thành đi ra ngoài.

Không được, không thể để cho Mộc Hàn Yên chiếm được lợi ích lớn như vậy, tuyệt đối không được. Nguyên Thiên Ba ta xong đời rồi cũng không thể để ngươi có những ngày tháng tốt đẹp được!
Nguyên Thiên Ba đi được mấy bước, càng nghĩ càng thấy không cam lòng, hắn ta chợt quay đầu lại.

Mộc Hàn Yên, lần này để cho ngươi chiếm được lợi ích, nhưng mà ngươi cũng đừng vui mừng quá lâu. Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội, chỉ dựa vào thực lực của ngươi, đạt được thần khí như Thương Huyền Vân Sa, sớm muộn cũng chỉ có một con đường chết.
Nguyên Thiên Ba hung hãn nói.
() Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội: người không có tội nhưng lại rước họa vào thân chỉ vì trên người mang ngọc quý. Ý nói: đừng vội đắc ý, cẩn thận rước họa vào thân chỉ vì trên người có vật quý.

Thương Huyền Vân Sa!
Trong nhóm người truyền đến một loạt âm thanh kinh ngạc.
Người tới nơi này kiếm sống có đủ loại khách giang hồ, thành phần nào cũng có, cũng có người đã từng nghe nói về danh tiếng của Thương Huyền Vân Sa, cho dù không biết, tự mình hỏi thăm một chút cũng đều biết hết.
Trong lúc nhất thời, ánh mắt của tất cả mọi người đều dừng lại trên cái rương lớn phía sau Mộc Hàn Yên, vừa kích động vừa hâm mộ, đương nhiên cũng không thể thiếu được ngọn lửa nhiều chuyện đang cháy hừng hực.
Mấy người Ngô Tề Vân và Nghiêm Vũ Sơ cũng chấn động trong lòng. Trước đó bọn họ đoán tới đoán lui đều không dám nghĩ tới Thương Huyền Vân Sa. Lúc này mới nghĩ lại, trong truyền thuyết, bình thường Thương Huyền Vân Sa không phải là được chứa trong cái rương lớn như vậy sao, lại nghĩ đến lai lịch của nó, bọn họ có thể khẳng định, không phải lời nói của Nguyên Thiên Ba không có căn cứ.
Tuy bọn họ biết đây là rương rỗng, không biết rốt cuộc Mộc Hàn Yên giấu Thương Huyền Vân Sa ở chỗ nào, hay là căn bản vẫn chưa lấy được. Bọn họ vẫn không giấu được chút lo lắng: Một khi tin tức này bị truyền ra ngoài, không biết sẽ mang đến cho Mộc Hàn Yên phiền phức lớn như thế nào. Trừ phi ra tay càng sớm càng tốt, bằng không toàn bộ Mộc gia cũng sẽ gặp họa theo. Về cơ bản, Mộc Hàn Yên chính là nhặt về một vấn đề gai góc khó giải quyết.
Tương lai tốt đẹp của Nguyên Thiên Ba đều được gửi gắm vào mỏ Vẫn Kim này, hắn ta muốn xiết chặt lại theo bản năng. Nhưng lại chợt thấy Nghiêm Vũ Sơ rút trường kiếm ra, bắt đầu quẹt quẹt mài mài trên đầu ngón tay, hắn ta thấy lạnh sống lưng nên đành buông lỏng ngón tay.
Nguyên Thiên Ba khóc không ra nước mắt mà nhìn Mộc Hàn Yên, vẻ mặt vô cùng bi thảm.

Sau này, hầm mỏ này thuộc sở hữu của Mộc gia ta, những người không liên quan xin mời rời đi.
Mộc Hàn Yên thấy tờ khế ước đất không có vấn đề gì, bắt đầu đuổi người, nói là những người không liên quan, nhưng ai cũng nghe ra là nàng đang nói đến Nguyên Thiên Ba.
Thậm chí bọn họ còn nghi ngờ, Bàng Đức Tông đưa mấy cái rương này cho Mộc Hàn Yên chính là để hại nàng.

Người này thật là ác độc! Sao Mộc Hàn Yên không đoán ra lòng dạ hiểm ác của Nguyên Thiên Ba chứ? Nàng nhìn hắn ta một cách lạnh lùng.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Tiểu Thư Thần Toán.