Chương 652: Chi bằng chúng ta kết giao bằng hữu
-
Tiểu Thư Thần Toán
- Bạch Thiên
- 686 chữ
- 2022-02-10 12:30:42
Ngô Tề Vân và Mộc Thành liếc nhìn nhau. Hai người đều nhìn thấy sự khâm phục khó có thể che giấu được đối với Mộc Hàn Yên trong 8mắt đối phương.
Đối với thần khí, kiến thức của bọn họ thâm sâu hơn người bình thường một chút. Thứ được gọi là thần kh3í hiện giờ thực ra đều có thành phần phóng đại, vốn không thể so sánh với thần khí thượng cổ trong truyền thuyết, chẳng những u9y lực kém xa mà bản thân nó cũng có một chút khuyết điểm chí mạng.
Lấy Thương Huyền Vân Sa này ra làm ví dụ, mặc dù nó 6có một lần phòng ngự tuyệt đối, nghe thì rất lợi hại, nhưng sau một lần thì sẽ có thời gian bị bỏ xó rất dài.
Đi mười bước tính một bước ư, hình như ta đã nghe ai đó nói huynh ấy như vậy rồi.
Mộc Thành xoa cằm, đột nhiên nghĩ tới Nguyên Thiên Ba và Triệu Tứ tiểu thư.
Kể ra thì, kết cục của bọn họ đều là gieo gió gặt bão. Người mà ngay cả Bàng Đức Tông và Đới Tùng Linh cũng không hại được, vậy mà bọn họ cũng dám trêu chọc vào, đó chẳng phải tự đợi bản thân bị chơi đùa đến chết sao?
Thần khí, trên người hắn có thần khí.
Mạc Ngạn Hồng cũng bất ngờ đến ngẩn ngơ, mãi đến lúc này mới khôi phục tinh thần, lặng lẽ lùi về sau.
Ngay cả Đới Tùng Linh cũng bị đánh trọng thương, hắn ta còn không đi thì ở đây chờ chết chắc?
Mạc công tử, nhanh vậy đã muốn đi rồi sao, chuyện giữa hai chúng ta còn chưa tính sổ xong mà?
Ánh mắt của Mộc Hàn Yên luôn chú ý đến hắn ta. Sao nàng có thể để hắn ta đào tẩu như vậy chứ. Thân hình khẽ động, nàng đã chắn ở trước mặt hắn ta, nở nụ cười lạnh lùng nói.
Mộc công tử, chúng ta đều là con cháu của tám đại thế gia, nói ra cũng coi như là có quen biết, hay là hôm nay cứ vậy đi, chúng ta xóa sạch ân oán, kết giao bằng hữu, huynh thấy thế nào?
Hai chân Mạc Ngạn Hồng run lẩy bẩy, hắn ta nở nụ cười nói.
Cũng bởi 5vì biết Thương Huyền Vân Sa có khuyết điểm này cho nên bọn họ càng hiểu rõ hơn về những gì Mộc Hàn Yên làm lúc trước. Nàng làm vậy đều là vì muốn phát huy tác dụng lớn nhất của một lần phòng ngự tuyệt đối của Thương Huyền Vân Sa.
Không ngờ, Hàn Yên lại có tính toán như thế, ngay cả người từng trải như Đới Tùng Linh cũng từng bước rơi vào bẫy của hắn, cái gọi là đi mười bước tính một bước chẳng qua cũng như vậy thôi.
Ngô Tề Vân cảm khái vạn phần nói, trong lòng hắn ta càng là vui mừng không ngớt.
May mà hắn ta đã sớm buông bỏ ý định lợi dụng Mộc Hàn Yên để lấy xương thú Kỳ Cùng, còn thành tâm thành ý muốn làm bằng hữu với nàng, nếu không tính tới tính lui có khi bị chơi đến chết khi nào cũng không hay.
Được thôi, ta thích nhất là kết giao bằng hữu.
Mộc Hàn Yên nhoẻn miệng cười, rồi nói.
Nghe Mộc Hàn Yên nói như vậy, Mạc Ngạn Hồng vui mừng quá đỗi. Nhưng ngay lập tức hắn ta lại nghe thấy Mộc Hàn Yên bổ sung một câu:
Có điều, huynh đệ ruột cũng phải tính sổ, bạn bè thì lại càng nên như vậy.
Nói xong, Mộc Hàn Yên cũng không thèm nhìn khuôn mặt lập tức biến sắc của hắn ta, nàng quay đầu nói với Mộc Thành và Ngô Tề Vân:
Người ở nơi này, mối thù khi nãy mọi người muốn báo thì báo, đương nhiên muốn tha cho hắn ta cũng được, đều do chính các ngươi quyết định.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.