Chương 656: VÌ HẮN MÀ TRONG LÒNG MẤT MÁT


Đột nhiên Mộc Hàn Yên sợ hãi trong lòng, bất giác ngẩng đầu nhìn về phía Dạ Lan Phong vừa rời khỏi, nhưng nàng lại không thấy gì cả.


Hàn Yên 8đại ca, sao vậy?
Mộc Thành nhìn thấy Mộc Hàn Yên bất động nhìn về phía xa, nên hỏi với vẻ nghi hoặc.

Không cần, không cần, mình ta đánh xe ngựa là được rồi, mọi người đi tu luyện cả đi!
Không đợi Mộc Thành trả lời, chưởng quỹ kia bèn giành lấy dây cương.

Sao có thể để Hàn chưởng quỹ vất vả vậy được?
Mộc Hàn Yên nói. Trong cuộc tán gẫu vừa nãy, nàng đã biết tên của chưởng quỹ này là Hàn Kinh Luân.

Ây da, cũng chỉ có thể như vậy.
Chưởng quỹ cũng biết, nếu mình ở lại thành Thương Sơn sẽ chỉ còn đường chết, vì thế ông ta không từ chối ý tốt của Mộc Hàn Yên. Có điều, khi quay đầu ngắm nhìn nhà trọ cũ kĩ, ánh mắt ông ta lại có chút phức tạp.

Ta sẽ đền bù tổn thất của nhà trọ cho ông, nếu ông còn muốn làm nghề này thì khi trở về thành Hắc Thạch, ta sẽ xây cho ông một căn.
Mộc Hàn Yên biết nỗi khổ của dân thường, nhìn thấy ánh mắt phức tạp của ông ta, nàng đoán rằng rất có thể gian nhà trọ nhỏ bé này chính là tâm huyết cả đời của ông ta, vì thế nàng bèn nói với vẻ an ủi.

Không cần, không cần, gian nhà trọ này cũng không đáng bao nhiêu tiền, dù sao ta cũng có chút tiền tích góp, lao lực cả đời rồi, giờ cũng nên an hưởng tuổi già, Mộc công tử không cần tốn kém.
Chưởng quỹ vội vàng từ chối, chỉ là ánh mắt có chút lấp lánh, dường như ông ta đang do dự điều gì đó.

Chuyện này về sau hãy nói.
Mộc Hàn Yên nhìn thấy ánh mắt của ông ấy lấp lánh, cho rằng ông ấy ngại nên cũng không nói thêm nữa, chờ đến thành Hắc Thạch rồi hẵng đưa ra quyết định. Ông ấy muốn an hưởng tuổi già cũng được, với khả năng hiện tại của nàng, còn sợ không nuôi nổi một người bình thường sao?

Có gì vất vả đâu, từ khi ta đến thành Thương Sơn, mấy chục năm nay đều không ra ngoài, sắp quên mất bên ngoài như thế nào rồi, vừa hay có thể xem chút phong cảnh dọc đường.
Hàn chưởng quỹ cười nói một cách cởi mở.
Không biết là vì đã dùng đan dược hay là vì không có ràng buộc về gian nhà trọ kia, trông ông ấy có sức sống hơn trước đây nhiều, cả người đều trở nên trẻ trung hơn.

Không có gì.
Mộc Hàn Yên thu lại ánh3 mắt, không hiểu tại sao đột nhiên lại thấy mất mát trong lòng. Nàng xoay đầu lại thì nhìn thấy cảnh lộn xộn xung quanh, nhà trọ đã bị sụp đổ một phầ9n trong trận đánh nhau trước đó.

Chưởng quỹ, Mạc Ngạn Hồng chịu thiệt lớn như thế, chưa chắc hắn ta đã cam tâm, hay là ông cùng bọn ta đến 6thành Hắc Thạch đi!
Mộc Hàn Yên nói với chưởng quỹ kia. Hơn nữa vì nàng mà nhà trọ này mới bị sụp đổ, đương nhiên nàng phải đền bù.
Trong lòng Nghiêm Vũ Sơ nghĩ đến mà thấy sợ, vừa cảm kích vừa áy náy với Mộc Thành và Ngô Tề Vân, hắn ta bèn muốn đuổi theo giết chết Mạc Ngạn Hồng. Tính tình hắn ta rất cực đoan, máu nóng vừa trỗi dậy, căn bản sẽ không suy nghĩ đến hậu quả. Đừng nói là công tử nhà họ Mạc, kể cả hoàng thân quốc thích mà chọc giận hắn ta, hắn ta cũng dám giết.

Thôi bỏ đi, nếu bọn ta đã mở miệng rồi thì hãy bỏ qua cho hắn ta một lần đi. Hơn nữa, lần này may mà Hàn Yên đại ca ra tay kịp thời, ta mới có thể báo thù. Giữ hắn ta lại, hy vọng có một ngày, ta có thể dựa vào sức mạnh của mình mà giẫm hắn ta dưới chân.
Mộc Thành nói, vẻ mặt vô cùng kiên nghị, lộ ra vẻ hào hùng.

Thì ra là vậy, ta sẽ đi giết bọn chúng.
Nghiêm Vũ Sơ giận tím mặt nói.
Mặc dù Mộc Thành qua loa hời hợt, nói sơ lược lại chuyện hắn ta và Ngô Tề Vân liều mạng bảo vệ Mộc Hàn Yên, nhưng nhìn thấy thương thế trên người bọn họ, Nghiêm Vũ Sơ vẫn có thể suy đoán được sự thảm liệt của trận chiến đó. Nhưng lúc đó, hắn ta cũng đang tu luyện thăng cấp, nếu không phải Mộc Thành và Ngô Tề Vân liều mạng, không chỉ Mộc Hàn Yên mà ngay cả hắn ta cũng sẽ bị trọng thương, rất có thể sẽ tẩu hỏa nhập ma mà bị thiêu rụi ở thành Thương Sơn.
Mộc Hàn Yên cũng không đề cập đến chuyện bán nhà trọ mà lấy tiền nữa. Xảy ra chuyện này, ai còn dám mua nhà trọ đó chứ, làm vậy không phải là chờ Mạc gia phái người tới đánh sao?

Rốt cuộc trước đó đã xảy ra chuyện gì?
Nghiêm Vũ Sơ nhíu mày hỏi.
Thu dọn chút đồ đạc, mấy người bọn họ lấy lại xe ngựa đã gửi trước đây, bước trên đường về.
Tại cổng thành, nhìn bóng xe ngựa của Mộc Hàn Yên đi xa dần, Thôi Chí Hàng thở phào một hơi: Cuối cùng mấy tên sát tinh này cũng đi rồi!
Ra tới ngoài thành, Ngô Tề Vân và Nghiêm Vũ Sơ bèn cáo từ rời khỏi. Dù sao Nghiêm Vũ Sơ cũng là chủ một thành, hơn nữa hiện tại Nghiêm gia và Mộc gia đang có thế cục không rõ, nếu qua lại thân thiết sẽ khó tránh khỏi rước lấy thị phi. Về phần Ngô Tề Vân, hắn ta còn phải gấp rút trở về giải thích chuyện Mạc Ngạn Hồng nên không dám trì hoãn quá lâu.
Sau khi từ biệt hai người bọn họ, Mộc Hàn Yên lại hàn huyên tán gẫu một hồi với Mộc Thành và chưởng quỹ kia. Có điều, đường đi còn dài, bọn họ cũng không thể tán gẫu lãng phí thời gian như vậy suốt được, vì thế Mộc Hàn Yên bèn nói với Mộc Thành:
Ta đi tu luyện củng cố tu vi, phiền ngươi vất vả dọc đường trước vậy.

Loại co5n cháu nhà giàu chân chính như Mạc Ngạn Hồng, bị thua thiệt lớn như vậy, chắc chắn hắn ta sẽ không chịu để yên. Huống hồ lúc báo thù trước đó, chưởng quỹ cũng xông lên nện cho hắn ta mấy gậy, đối với hắn ta, bị một tên
dân đen
không chút tu vi đánh là chuyện nhục nhã vô cùng, hắn ta tuyệt đối không tha cho ông ấy.
Nàng và mấy người Ngô Tề Vân, Nghiêm Vũ Sơ có gia thế không nhỏ, cho dù Mạc Ngạn Hồng muốn báo thù cũng chỉ có thể từ từ mưu tính. Nhưng nếu hắn muốn trừng trị một chưởng quỹ nhỏ bé, quả thật là quá dễ dàng.
Lúc này, trong lòng Thôi Chí Hàng nghĩ lại mà thấy sợ, cũng may Mộc Hàn Yên không tính toán với ông ta, nếu không lần này thật sự là chết không có chỗ chôn thân rồi.
Ông ta nghĩ đến việc Đới Tùng Linh bị trọng thương dưới tay Mộc Hàn Yên, được mấy tên hộ vệ khiêng chạy trối chết, lại nghĩ đến uy danh to lớn như chiến thần xuất thế của Nghiêm Vũ Sơ, còn có vẻ cảm kích của Nghiêm Vũ Sơ đối với Mộc Hàn Yên, mồ hôi lạnh sau lưng ông ta thấm ướt một mảng lớn.
Lúc đầu, Mộc Hàn Yên tưởng rằng tuổi ông ấy đã sáu mươi, hiện tại xem ra cùng lắm cũng chừng năm mươi tuổi, nếu luôn giữ tinh thần như thế này, thật đúng là xứng với câu càng già càng dẻo dai.

Theo như Hàn chưởng quỹ nói, chắc ông vốn không phải là người bản địa thành Thương Sơn?
Mộc Hàn Yên hiểu được lời nói của ông ấy, nàng nói với vẻ tò mò.
Nghiêm Vũ Sơ nhìn hắn ta, gật gật đầu, cuối cùng không đuổi theo nữa.
Những việc Mộc Thành trải qua, hắn ta đã tận mắt chứng kiến, có thể thoát khỏi chướng ngại tâm lý, thậm chí có lý tưởng hào hùng xem quái vật khổng lồ như Mạc gia là đối thủ, hắn ta rất vui mừng cho Mộc Thành, đương nhiên sẽ không làm hao mòn ý chí chiến đấu của Mộc Thành.
Vừa rồi hắn ta có chú ý tới thương thế của hai người Mộc Thành và Ngô Tề Vân, đoán được trong lúc hắn ta thăng cấp, sợ rằng đã xảy ra chuyện gì rồi. Có điều người của Mạc gia đều đã chạy trối chết, mấy người Mộc Hàn Yên cũng không truy kích, vì thế hắn ta cũng không hỏi nhiều. Hiện tại, khi Nghiêm Vũ Sơ nghe thấy cuộc đối thoại giữa Mộc Hàn Yên và chưởng quỹ, hắn ta mới biết, sợ rằng sự việc còn nguy hiểm và đáng sợ hơn bản thân tưởng tượng.

Mạc Ngạn Hồng tìm người tới giúp, muốn lấy lại thể diện…
Mộc Thành kể lại chuyện vừa rồi một cách đơn giản.

Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Tiểu Thư Thần Toán.