Chương 663: VÔ TÌNH LẠI NHẶT ĐƯỢC BINH KHÍ THẦN KỲ?
-
Tiểu Thư Thần Toán
- Bạch Thiên
- 1541 chữ
- 2022-02-10 12:30:42
Mua cho Y Thanh Liên những thứ nàng ấy muốn xong, Mộc Hàn Yên mới đưa Y Thanh Liên lên xe ngựa nhà nàng ấy, dặn dò nàng ấy ngoan ngoãn về nhà v8à đồng ý với nàng ấy ngày mai lại đến tìm mình chơi. Tiễn Y Thanh Liên đi, Mộc Hàn yên mới dẫn Hàn Kinh Luân đến thương hội Nam Yên. Chắc chắn3 lúc này Mộc Nam vẫn còn ở thương hội, có điều Mộc Hàn Yên lại không vội vàng đến gặp hắn, mà đi dạo vòng vòng ở khu chợ trước.
Mộc Na9m đã mua lại mấy căn nhà của Tương Lâm, thương hội Nam Yên đã được xây dựng rộng rãi, mở rộng quy mô, ước chừng diện tích tăng lên gấp ba lần 6trước đây.
Vạn lượng bạc, đắt thế?
Mộc Hàn Yên hít một hơi khí lạnh, tuy nói tài sản hiện nay của nàng lại không để ý đến vạn lượng đó, nhưng một thanh kiếm cũ nát rỉ sét như vậy mà bán một vạn lượng, ông ta coi đây là đồ cổ thật sao?
Một vạn lượng hơi đắt một chút.
Hàn Kinh Luân nói rồi đặt thanh trường kiếm xuống.
Thế này đi, năm nghìn lượng, không thể bớt được hơn nữa.
Tiểu thương kia khẽ nghiến răng, lại giảm luôn xuống ba nghìn lượng nữa, bán phá giá đến mức thổ huyết.
Ông ta có được thanh kiếm này cũng đã lâu, vốn tưởng dựa vào tiếng tăm của chiến trường cổ xưa để bán giá tốt, nhưng mãi không có ai hỏi han, khó khăn lắm mới gặp được người có chút hứng thú. Bán rẻ quá thì ông ta không nỡ, nhưng giá năm nghìn lượng thì cũng coi như tàm tạm.
Hàn Kinh Luân lại như không nghe thấy lời của bọn họ, lấy ngân phiếu năm nghìn lượng ra đưa cho tiểu thương kia. Lão Viên như sợ ông ấy nghe thấy những người xung quanh đang chế giễu mà thay đổi chủ ý, ông ta nhanh chóng nhận lấy tờ ngân phiếu.
Chứng kiến hành động của Hàn Kinh Luân, Mộc Hàn Yên lại thấy hơi kỳ lạ.
Về lý mà nói, ông ấy kinh doanh quán trọ mấy chục năm, cũng có kiến thức rộng, cho dù không biết hàng hóa, cũng không thể không nghe ra ý trong lời chế giễu của những người kia, sao vẫn không hề do dự, thậm chí còn sốt sắng như không đợi được nữa vậy.
Liên tưởng đến xuất thân lai lịch không hề tầm thường của Hàn Kinh Luân, Mộc Hàn Yên có chút xao động, nhìn kĩ lại thanh trường kiếm kia. Tuy thân kiếm u ám không có ánh sáng, thậm chí còn rỉ sét loang lổ, nhưng nếu nhìn kĩ sẽ thấy chuôi kiếm, lưỡi kiếm được chế tác rất tinh xảo, nguyên liệu sử dụng cũng quý hơn thân kiếm rất nhiều.
Vừa nghe thấy những lời đó, không chỉ Mộc Hàn Yên mà cả những tiểu thương xung quanh đó cũng đều bật cười như ong vỡ tổ.
Còn không sợ bị thiệt, không sợ bị lừa, lão Viên à, ông nói xem thanh kiếm rách này của ông đã bày ra bao nhiêu ngày không bán đi được.
Một tiểu thương nhô đầu ra nói với vẻ trêu ghẹo.
Khu chợ xây dựng trên nền đất trống cũng trở nên nhộn nhịp hơn, những tiểu thương đến từ khắp các miền Nam Bắc cũng tăng th5êm vài lần, đẳng cấp hàng hóa cũng được nâng lên không ít, có những món hàng đến Mộc Hàn Yên nhìn thấy cũng lặng lẽ động lòng.
Vì thế Mộc Hàn Yên muốn xem cho thật kĩ xem có tìm thấy một thanh bội kiếm thích hợp không.
Khách quan có mắt nhìn tốt đấy, ta vất vả bao công sức mới khai quật được thanh kiếm này từ chiến trường cổ xưa. Ông xem lưỡi kiếm này, vừa nhìn đã biết là thần khí hộ thân của người mạnh mẽ thời cổ xưa, chỉ là với khả năng nhìn nhận của tại hạ thật sự không thể nhìn ra được rốt cuộc thanh kiếm này có xuất xứ từ trong tay người nào, vì thế chỉ bán vạn lượng bạc thôi.
Ông chủ tiệm kia vừa nhìn thấy khách đến đã lập tức tâng bốc hàng của mình đến nỗi nước bọt văng tung tóe.
Trong khu chợ có rất nhiều tiểu thương mới đến gần đây, chỉ nghe đại danh của Mộc Hàn Yên chứ chưa từng gặp người thật. Nếu biết người đứng trước mặt chính là đệ nhất công tử bột của thành Hắc Thạch như trong truyền thuyết, e rằng ông ta cũng không dám bốc phét quá đà như vậy.
Ông nói thanh này?
Mộc Hàn Yên dở khóc dở cười.
Những trường kiếm khác ít ra còn dùng da thú làm vỏ kiếm, thanh này lại đến cả vỏ cũng không có, tạo hình trang nghiêm, bản to và dài hơn những thanh trường kiếm thông thường khác, nó còn mang phong cách cổ xưa. Có điều lưỡi kiếm mờ mờ không sáng loáng, bề mặt có vết rỉ sét loang lổ, thoạt nhìn dường như lưỡi kiếm này chưa từng được sử dụng.
Nếu bây giờ Hàn Kinh Luân cũng quay người bước đi, đoán chừng chủ tiệm kia cũng không nói thêm gì nữa. Tuy nói lời của ông ta có hơi khoác lác, nhưng thanh kiếm này đích thực được lấy từ một di tích còn sót lại từ một chiến trường cổ xưa, chỉ có điều không phải được khai quật lên mà là nhặt được ở gần di tích đó. Nhưng để vào được khu di tích đó, ông ta đã phải mạo hiểm không ít, vì thế thật sự không nỡ bán nó quá rẻ.
Có điều, Hàn Kinh Luân lại do dự không dứt khoát, dường như vẫn chưa nỡ bỏ đi, rõ ràng ông ấy đã động lòng.
Ông định mua nó thật, năm nghìn lượng mua một thanh kiếm như vậy không rẻ đâu.
Mộc Hàn Yên sợ Hàn Kinh Luân bị lừa, không nhịn được nhắc nhở ông ấy.
Đây là thần khí lợi hại của người mạnh mẽ cổ xưa để lại đấy, năm nghìn lượng đã là gì, không sợ thiệt cũng không sợ bị lừa, ông muốn mua thì trả năm nghìn lượng rồi lấy nó đi, nếu không ra khỏi ngôi làng này sẽ không còn cửa tiệm như vậy nữa đâu.
Ông chủ tiệm kia sợ miếng ngon đến miệng rồi còn tuột mất nên nhanh nhảu nói, chỉ hận không nhét luôn được thanh kiếm đó cho Hàn Kinh Luân rồi móc túi lấy tiền của ông ta.
Như vậy mà đòi bán năm nghìn lượng? Mộc Hàn Yên khẽ bĩu môi, chẳng thèm để ý đến ông ta, nhưng dường như bộ dạng Hàn Kinh Luân lại rất động lòng rồi.
Năm nghìn lượng chịu bán thật không?
Hàn Kinh Luân vỗ nhẹ nhẹ vào thanh kiếm, hỏi.
Mộc công tử, công tử muốn chọn bội kiếm à?
Thấy hầu hết thời gian Mộc Hàn Yên đều loanh quanh mấy gian hàng bán binh khí, Hàn Kinh Luân suy đoán.
Ừ, tiếc là đều hơi kém một chút.
Mộc Hàn Yên nói với vẻ hơi thất vọng.
Thanh kiếm như vậy lấy làm gì, để giữ làm đồ cổ hay sao?
Cũng chỉ có người không có tu vi gì như Hàn Kinh Luân mới để mắt tới thanh trường kiếm đó.
Suốt quãng đường đi, nàng đã thấy không ít trường kiếm, cũng thấy nhiều thanh phẩm chất không tệ, nhưng chúng vẫn kém Hàn Tiêu Kiếm một bậc, khó mà lọt vào mắt nàng được.
Công tử thấy thanh này thế nào?
Hàn Kinh Luân cầm một thanh trường kiếm lên, nói với Mộc Hàn Yên.
Đúng thế, khó khăn lắm mới gặp được một người có con mắt nhìn hàng.
Một người khác cũng nói theo, rõ ràng mấy chữ
có mắt nhìn hàng
kia được nói với vẻ vô cùng nhạo báng.
Đúng thế đúng thế, vẫn là vị khách này có khả năng nhận biết tốt.
Lão Viên bị mọi người nói thấy hơi ngượng ngùng nên mặt đỏ hết cả lên.
Hay là tám nghìn lượng, tám nghìn lượng, giá này coi như là hợp lý rồi đấy.
Tiểu thương kia nghe thấy ý trong lời nói của Hàn Kinh Luân dường như vẫn còn hứng thú, lập tức lấy lại tinh thần, ông ta chủ động bớt xuống hai nghìn lượng.
Đắt quá!
Mộc Hàn Yên nói, đừng nói là tám nghìn lượng, một nghìn lượng nàng vẫn chê đắt. Nói xong, nàng chẳng còn chút hứng thú nào, đi sang một quầy hàng khác.
Mộc Hàn Yên cầm thanh kiếm lên lần nữa, tập trung thần niệm nhìn vào bên trong thanh kiếm. Nàng kinh ngạc phát hiện dường như thanh kiếm đó đã được yểm một điều cấm kỵ gì đó, đến thần niệm của nàng cũng không xâm nhập vào được, cũng chính vì nguyên nhân này, nàng mới không nhận ra điều kỳ dị trong đó ngay lần đầu tiên nhìn thấy.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.