Chương 683: TÂM NGUYỆN CẢ ĐỜI CỦA ÔNG TA
-
Tiểu Thư Thần Toán
- Bạch Thiên
- 1549 chữ
- 2022-02-10 12:30:42
Mộc Phong hơi do dự một chút, Đại trưởng lão lập tức ngắt lời hắn ta.
Con không cần nói gì nữa, nếu con còn nhận tổ phụ là ta đây8 thì hãy dưỡng thương cho đàng hoàng, tất cả mọi chuyện cứ để ta sắp xếp.
Đại trưởng lão nói đến đây, lại lo lắng thở dài rồi nói tiếp: 3
Ta tuổi đã cao rồi, chắc cũng chả sống được thêm mấy năm nữa. Ta làm những việc này lại vì cái gì, còn không phải là vì gia nghiệp của c9hi thứ nhất của Mộc thị chúng ta sao, còn không phải vì con sao.
Đây cũng là tâm nguyện cả đời của ông ta, nếu không để ông ta thử, e là dù có xuống Cửu Tuyền thì ông ta cũng không yên lòng.
Mặc dù bản thân chẳng ôm nhiều hy vọng về kết quả cuối cùng của chuyện này, nhưng Mộc Phong vẫn quyết định không ngăn trở ông ta, dù thành hay bại, chỉ cần khiến ông ta an lòng là được.
Trong thôn hoàn toàn tĩnh mịch, không có tiếng đánh nhau, hoặc là Hoa Nguyệt và Tư Dung cũng không giữ được tính mạng giống những thôn dân này, hoặc là họ đã chạy thoát.
Làng này không lớn, hai người chỉ mất khoảng nửa khắc thì đã tìm xong một lượt quanh làng, cũng không phát hiện ra thi thể của Hoa Nguyệt và Tư Dung. Xem ra hai người đã đoán đúng, quả nhiên bọn họ đã chạy thoát rồi.
Mộc Phong im lặng, không còn gì để nói.
Tổ phụ quả thậ6t có chút ích kỷ, nhưng sự ích kỷ này cũng không phải là vì bản thân ông ta. Theo như hắn ta thấy, cho dù là tông gia của Mộc thị thì cũn5g tính là người ngoài một nửa, rốt cuộc người vẫn muốn Mộc gia ở thành Hắc Thạch nằm trong tay chi thứ nhất, không cam lòng rơi vào tay người ngoài. Ngay cả Mộc Hàn Yên cũng chỉ là cái cớ để ông dùng để đả kích Mộc Duệ An mà thôi.
Lúc này vẫn chưa khuya lắm, nhưng trong thôn lại không có lấy một ánh đèn dầu, hơn nữa còn yên tĩnh đến đáng sợ, thậm chí còn không hề nghe thấy một tiếng gà gáy chó sủa.
Không đúng!
Mộc Hàn Yên rảo bước tiến nhanh về phía ngôi làng.
Hai người bước đi nhẹ nhàng, mượn sự yểm hộ của cây cỏ dại, nhanh chóng chạy về phía sườn núi.
Sườn núi có xây một tòa miếu nhỏ, gạch đỏ cổ xưa cũng tàn tạ như thôn làng dưới chân núi, đến tượng thần làm bằng đất cũng chỉ còn lại có phân nửa, cũng không nhìn ra rốt cuộc là sơn thần hay thổ thần.
Từ những ông lão tóc bạc hoa râm cho tới những em bé tập tễnh bước đi, hơn trăm sinh mạng trong thôn không ai sống sót, thậm chí đến chó gà cũng không tha.
Mộc Hàn Yên chỉ nghe Mộc Phong nói Hoa Nguyệt và Tư Dung gặp nạn, nhưng nàng không biết ngay cả mọi người trong thôn cũng gặp tai họa ngập đầu. Nhìn thấy những thi thể lạnh như băng, nhìn thấy những đôi mắt không cam lòng, tràn đầy tuyệt vọng và không chỗ bám víu, trong lòng Mộc Hàn Yên cảm thấy chua xót mà phẫn nộ.
Rốt cuộc là người nào, sao lại có thể hung ác đến vậy chứ, ngay cả người già, phụ nữ và trẻ nhỏ tay không tấc sắt cũng không buông tha?
Phía sau người nàng, Mộc Thành cũng nắm chặt nắm tay, hàm răng cắn vào nhau tạo tiếng kêu ken két.
Chúng ta mau đi thôi.
Mộc Thành mừng rỡ, định xông về phía sườn núi.
Đợi đã, lặng lẽ qua đó.
Mộc Hàn Yên kéo Mộc Thành lại.
Vừa tiến vào làng, Mộc Hàn Yên lập tức dừng bước.
Hai thi thể đang nằm trên đường đá vào thôn, bên giếng nước cách đó không xa cũng có một thi thể khác. Nàng lại phóng tầm mắt nhìn ra xa, cạnh cửa, bên ngoài viện, góc phòng... Trong thôn làng vốn không lớn lắm, khắp nơi đều là thi thể lạnh như băng.
Rốt cuộc là ai đã tàn nhẫn như vậy chứ, ta muốn giết hắn.
Mộc Thành nhìn một người mẹ ôm chặt đứa con nằm trong tã, hai người bị một nhát kiếm chém thành hai đoạn, lửa giận trong lòng nổi lên ngập trời, hắn ta hung hãn nói.
Tìm đám người Hoa Nguyệt trước đã rồi nói.
Mộc Hàn Yên nổi giận thì nổi giận, nhưng nàng vẫn duy trì sự lạnh lùng.
Hoa Nguyệt và Tư Dung còn sống, cuối cùng Mộc Hàn Yên cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng càng vào thời điểm này, nàng càng phải giữ được sự tỉnh táo.
Hoa Nguyệt và Tư Dung còn cộng thêm một Khương Ngọc Triết xuất quỷ nhập thần, ba người liên thủ lại mà vẫn bị ép đến chạy trối chết, cũng không biết đối phương mạnh đến đâu. Dù sao Mộc Hàn Yên cũng chưa thăng lên Kiếm Sư, càng không rõ thực lực của đối phương, cho nên nàng không muốn dễ dàng bại lộ hành tung.
Nơi này có dấu vết đánh nhau, chắc bọn họ đã chạy thoát từ đây.
Mộc Thành phát hiện manh mối là dấu chân ngựa ở bên bụi cỏ cuối thôn, hắn ta nói với Mộc Hàn Yên.
Đúng lúc hắn ta nói lời này, trên sườn núi phía sau thôn hiện lên một ánh sao lạnh lẽo, lập tức lại truyền tới một tiếng sắt thép va chạm, tuy khoảng cách khá xa, nhưng trong màn đêm yên tĩnh lại trở nên rõ rệt vô cùng.
...
Dãy Thạch Sơn nằm bên ngoài phía Bắc thành Hắc Thạch khoảng vài trăm dặm. Mộc Hàn Yên vốn tưởng rằng đây chỉ là một dãy núi hoang vu, nhưng sau khi đến nơi, nàng mới biết đây là một ngọn núi quanh co dài hơn nghìn dặm.
So với dãy núi Long Nham, một dãy núi nghìn dặm như Thạch Sơn quả thực không đáng được nhắc tới, nhưng nếu muốn vào đó để tìm một hộ gia đình nào đó thì cũng không phải chuyện dễ dàng. Nhưng may mà có Mộc Thành biết đường.
Ta nhớ phía trước có một ngôi làng, nhà của Hoa Nguyệt chắc ở chỗ đó.
Đi tới chân núi, Mộc Thành chỉ vào một con đường nhỏ gập ghềnh phía trước, nói với Mộc Hàn Yên.
Thôn mà Mộc Thành nói xuất hiện trong tầm mắt. Ngôi làng không lớn, đại khái chỉ có hai chục đến ba chục hộ gia đình, tường đất thấp bé cũ kĩ, ngói đen mọc đầy cỏ xanh, một cảnh tượng vô cùng bần hàn lạc hậu.
Thường ngày khi qua lại với Hoa Nguyệt, nàng chỉ cảm thấy hắn trầm ổn phóng khoáng, nhưng nội tâm lại hàm xúc, trong sự lạnh lùng lại có vài phần ngông nghênh. Khí chất của hắn tốt hơn hẳn so với đám con cháu của rất nhiều gia tộc. Nhìn thấy ngôi làng đổ nát này, Mộc Hàn Yên rất khó có thể tưởng tượng ra đây là nơi hắn lớn lên.
Nàng tới cứu người chứ không phải đi tìm cái chết. Có thể đâm một nhát dao lạnh từ phía sau, thành công trong một lần ra tay là tốt nhất.
Mộc Thành gật đầu, thấy Mộc Hàn Yên vào thời khắc này vẫn có thể giữ được tỉnh táo, trong lòng hắn ta không khỏi càng thêm khâm phục. Nếu hắn ta có thực lực như Mộc Hàn Yên, lại đối mặt với tình huống này, chắc hắn ta đã sớm tự cao đến nỗi không thèm lập kế hoạch rồi, sao còn có thể bình tĩnh như vậy chứ.
Ta không sao, ta đi cũng huynh trước, nếu có nguy hiểm thì ta lại quay lại.
Mộc Thành nói.
Cũng được.
Mộc Hàn Yên nhìn kĩ hắn ta. Tuy trên đầu Mộc Thành đầy mồ hôi, nhưng hô hấp vẫn đều và ổn định như trước. Xem ra thực lực của hắn ta đã tiến bộ không ít, vì vậy nàng cũng không lo lắng nữa.
Ta biết rồi, hay ngươi về trước đi, hoặc ở đây đợi ta cũng được.
Mộc Hàn Yên nói.
Hai người lo lắng cho an nguy của đám người Hoa Nguyệt nên vừa ra khỏi cửa thì lập tức chạy như điên. Chạy mấy trăm dặm đường, ngay cả Mộc Hàn Yên cũng có hơi uể oải, Mộc Thành đương nhiên sẽ mệt. Vốn dĩ trước đây Hoa Nguyệt cũng đã đón nãi nãi vào thành ở rồi, nhưng không hiểu tại sao bọn họ lại chuyển về sống trong thôn nay.
Hai người cũng không dừng lại nghỉ ngơi, bọn họ chạy dọc con đường nhỏ về phía thôn làng.
Đêm không trăng ít sao, bóng cây ven đường lắc lư. Điều kỳ lạ là dọc đường tới đây họ rất ít nghe thấy tiếng côn trùng kêu và chim hót, càng đến gần thôn thì càng yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi khiên người ta cảm thấy quỷ dị.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.