Chương 686: SAO CÓ THỂ BỎ BÀ ẤY LẠI MÀ ĐI
-
Tiểu Thư Thần Toán
- Bạch Thiên
- 1591 chữ
- 2022-02-10 12:30:42
Đại nhân nói không sai, hắn chính là hậu nhân duy nhất của chủ nhân.
Nguyệt Cơ nở một nụ cười dịu dàng, dường như đang hồi tưở8ng lại chuyện phong trần gì đó đã xảy rất lâu rồi, sau đó quay đầu lại, nhìn Hoa Nguyệt hét lên:
Hoa Nguyệt, hãy mang theo bạn3 của con, đi nhanh đi.
Nãi nãi...
Hoa Nguyệt nhìn Nguyệt Cơ với ánh mắt không nỡ rời xa.
Tuy dung nhan thay 9đổi rất nhiều, Nguyệt Cơ trước mắt và bà lão lưng còng trước đây là hai người khác nhau hoàn toàn, nhưng trong lòng hắn, bà ấy 6vẫn là người nãi nãi đã vất vả ngậm đắng nuốt cay nuôi dưỡng hắn thành người, sao hắn có thể bỏ mặc bà ấy mà đi.
Một tiếng
ầm
lớn, cơn cuồng phong bị hắn ta làm vỡ tan bằng một nhát kiếm, kiếm sĩ áo đen thoát được ra, ngã nhào xuống đất một cách nặng nề.
Lúc này Mộc Hàn Yên mới chú ý thấy, trên cổ tay hắn ta đeo một chiếc vòng bảo vệ cổ tay dáng vẻ cổ kính, hoa văn bên ngoài dày đặc, nhìn màu sắc của nó rõ ràng được làm từ Vẫn Kim.
Xem ra trước đây nàng đoán không sai, kết giới của hắn ta quả nhiên là dựa vào khí vật luyện kim này mà thi triển ra. Có điều lúc này, chiếc vòng bảo vệ cổ tay đã vỡ làm đôi, đeo trên cổ tay một cách miễn cưỡng, chắc chắn không thể sử dụng được nữa.
Cây thương dài không đến một tấc, chế tạo vô cùng tinh xảo, toàn thân ánh lên lớp vàng ròng, khắc đầy những hoa văn cổ xưa huyền ảo.
Phá Ma Thương, ngươi đã lấy được Phá Ma Thương!
Nguyệt Cơ kinh ngạc hô lên thành tiếng.
Không sai, đó chính là Phá Ma Thương, ta rời khỏi thần điện, giữ khoảng cách không xa trong nghìn vạn dặm đuổi theo truy sát tên phản nghịch Hoa Quan Vũ, ngươi tưởng rằng ta không có gì làm điểm tựa hay sao?
Kiếm sĩ áo đen nói với vẻ mặt lạnh lùng.
Thần thương Phá Ma, giết!
Ánh mắt Kiếm sĩ áo đen như ngưng lại, trên người đột nhiên bắn ra một vệt máu.
Từng luồng ánh sáng huyền ảo vây xung quanh hắn ta, khí thế của hắn ta cũng không ngừng được tăng lên, vượt qua cảnh giới Kiếm Sĩ rất nhanh, đạt đến cảnh giới Kiếm Sư. Tất nhiên, đó cũng chỉ là đẳng cấp tu luyện tương đối với đại lục Thánh Đình mà thôi. Trên thực tế, khí thế trên người hắn ta đè nén rất nhiều ý đồ lạnh lùng và chết chóc, rất khác với tính tình cương trực của những người mạnh mẽ ở đại lục Thánh Đình.
Kiếm sĩ áo đen đâm ra một nhát thương, đầu thương phóng ra đường khí trắng sáng, biến hóa nhanh như chớp. Một con mãnh thú thân hình uy vũ, diện mạo dữ tợn đứng chắn phía trước người hắn ta.
Có điều, đã sử dụng cấm thuật, cho dù đối phương là cao thủ có thể sánh bằng cảnh giới Kiếm Sư, bà ấy cũng không hề cảm thấy sợ hãi.
Không, ngươi lầm rồi, ngươi sẽ thấy được thực lực thật sự của ta rất nhanh thôi.
Kiếm sĩ áo đen cười nói với vẻ mặt uy nghiêm đáng sợ.
Hắn ta cắn đứt đầu lưỡi, một ngụm máu tươi phun lên cây thương, trong nháy mắt, trên người hắn ta phát ra một khí thế kinh thiên động địa.
Trận cuồng phong bao trùm kiếm sĩ áo đen vào bên trong, vô số những dòng chảy Phong Nhận nửa trong suốt cũng bay ra vòng vòng, chỉ trong chớp mắt, y phục của kiếm sĩ áo đen rách bươm, trên người lộ ra từng vệt máu loang lổ.
() Phong Nhận: đao gió.
Hãy vỡ ra cho ta!
Kiếm sĩ áo đen hét lớn một tiếng, trường kiếm trong tay chém ra hết sức mạnh.
Phụ m5ẫu của con đã chết vì bọn họ. Nếu con vẫn còn muốn báo thù cho phụ mẫu, hãy đi ngay lập tức. Còn nữa, con thật sự muốn nhìn thấy hai người bạn này chết cùng với con sao?
Nguyệt Cơ quát lớn.
Hoa Nguyệt toàn thân kích động. Hắn hoàn toàn không có ấn tượng gì về phụ mẫu, nhưng hai người Tư Dung và Khương Ngọc Triết bên cạnh lại vì hắn mà lâm vào tình cảnh tuyệt vọng này.
Nãi nãi, hãy bảo trọng.
Hoa Nguyệt nghiến răng, nước mắt lưng tròng, nhanh chóng dập đầu một cái, sau đó mỗi tay ôm một người Tư Dung và Khương Ngọc Triết, xông ra ngoài miếu qua bức tường bên cạnh.
Dạ Chi Phong Bạo, không hổ danh là một trong mười cấm thuật của thầy tế thần điện, quả nhiên lợi hại.
Kiếm sĩ áo đen lau vết máu trên khóe miệng, cười lạnh lùng nói.
Nếu bây giờ đại nhân bỏ chạy vẫn còn vài phần cơ hội.
Nhìn nụ cười lạnh lùng của hắn ta, Nguyệt Cơ nhíu nhíu mày nói.
Bỏ chạy? Tại sao ta phải bỏ chạy. Ngươi có cấm thuật, lẽ nào ta không có sao?
Kiếm sĩ áo đen từ từ đứng dậy, một tay chỉ cầm chặt trường kiếm, một tay còn lại rút một cây thương ngắn từ trong người ra.
Thấy Hoa Nguyệt định bỏ chạy ra khỏi ngôi miếu nhỏ, kiếm sĩ áo đen quyết tâm nhảy bật lên cao, giương trường kiếm lên không trung chém về phía Hoa Nguyệt.
Cùng lúc đó, ánh sáng trong ống tay của hắn ta lại xuất hiện, kết giới vô hình lại bao trùm mấy người Hoa Nguyệt vào bên trong, mấy người như sa vào đầm lầy, cử động càng lúc càng trở nên chậm chạp hơn.
Hừ!
Nguyệt Cơ hừ lên một tiếng lạnh lùng, giơ tay lên đánh ra từng đạo thủ quyết, một cơn cuồng phong màu đen cuốn bay kiếm sĩ áo đen kia đi.
Gào… gào… gào
, tiếng gầm vang lên, bụi bay đầy trời, vô số gió bão mà Nguyệt Cơ phóng ra cùng với bóng hư ảo của mãnh thú mà đường thương kia biến thành đều tan thành mây khói cùng lúc, vậy mà lại không hề tổn thương gì đến đối phương.
Hóa ra đây mới là thực lực thật của đại nhân.
Nguyệt Cơ lau vết máu trên mép, nói một cách từ tốn.
Có thể thấy được, sử dụng cấm thuật, mở ra tầng không gian ngăn cách giữa đại lục Thánh Đình và đại lục Thần Chi đã khiến bà ấy bị tổn thương khá nặng.
Lẽ nào, thực lực thật sự của hắn có thể so với cảnh giới Kiếm Thánh!
. Cảm nhận được khí thế bị đè nén của hắn ta không ngừng tăng lên, trong lòng Mộc Hàn Yên cảm thấy khiếp sợ vô cùng.
Vào lúc khí thế của tên kiếm sĩ áo đen không ngừng tăng lên, một vầng ánh sáng u tối xuất hiện xung quanh người hắn ta, tạo lên từng luồng sáng đan xen lẫn nhau, như một tấm lưới lớn, giam chặt hắn ta bên trong, còn khí thế không ngừng tăng lên của hắn ta cũng tạm thời ngừng trệ lại.
Vỡ, vỡ, vỡ!
Vẻ mặt tên kiếm sĩ áo đen hung dữ, giơ mạnh cây đoản thương lên.
Rõ ràng, Phá Ma Thương là một thứ vũ khí vô cùng lợi hại, hoặc có lẽ căn bản chính là một loại thần khí.
Hoa Nguyệt, đi nhanh.
Nguyệt Cơ hét lớn lên một tiếng, liên tiếp đánh thủ quyết, từng trận gió xoáy màu đen liên tiếp xoẹt trên mặt đất, cuộn về phía kiếm sĩ áo đen kia.
Thể tích của gió bão tuy không lớn, cũng chỉ cao hơn người một chút, nhưng những chỗ nó đi qua không bỏ sót một thứ gì, đến những viên đá xung quang nó trong vòng một thước cũng bị cuốn vào gió xoáy, biến thành bột mịn trong nháy mắt. Không khó tưởng tượng, trận gió bão này ẩn chứa uy lực khủng khiếp ra sao.
Tuy cây thương dài không đến một thước, nhưng lúc này đang phát ra ánh sáng lấp lánh khắp nơi, khí thế đó, dường như có thể xuyên thủng không gian.
Giữa không trung, tiếng sét vang trời, từng tia sét đánh xuống đất liên tiếp, đánh thẳng vào người tên kiếm sĩ áo đen kia.
Trên người hắn ta tuôn ra từng đám máu loang lổ, dường như cả người bị những tia chớp kia xé thành trăm mảnh. Vì đau đớn cực độ, khuôn mặt hắn ta cũng trở nên méo mó, càng trở nên ghê rợn hơn.
Nhưng, hàng rào ánh sáng giăng khắp nơi như một chiếc lồng lưới cực lớn bao trùm lấy hắn ta, ánh sáng cũng trở nên càng lúc càng ảm đạm.
Mặt Nguyệt Cơ biến sắc, cố gắng hết sức phóng ra từng đợt từng đợt gió bão màu đen.
Vô số Phong Nhận hỗn loạn xoẹt qua người kiếm sĩ áo đen, vốn dĩ thương tích đầy mình lại thêm trăm nghìn vết thương khác, nhưng đôi mắt hắn ta lại càng lúc càng sáng hơn, thực lực vẫn không ngừng tăng lên.
Phong ấn!
Mộc Hàn Yên phản ứng mạnh mẽ, tấm lưới khổng lồ kia, thật ra là một phong ấn khắc chế thực lực của kiếm sĩ áo đen kia.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.