Chương 704: MỌI NGƯỜI CHẤN ĐỘNG, “HUYNH ĐỆ” TÌNH SÂU


Ngay sau đó, một tia sáng đỏ sẫm đến chói mắt tỏa đầy trời. Kiếm khí của Mộc Hàn Phong phá khoảng không, ngưng tụ thành một co8n rồng màu lửa, toàn thân là lửa cháy hừng hực, dương nanh múa vuốt xông vào thác nước trên trời kia của Mộc Tử Bình.

Ầm
một tiếng thật lớn, con rồng đã phá vỡ thác nước băng tuyết, xông thẳng lên tầng mây, giống như đến trời cao vạn dặm cũ9ng bị nó phá thủng một lỗ lớn.

Thác nước băng tuyết được ngưng tụ từ kình khí trên toàn thân Mộc Tử Bình lại như bong6 bóng xà phòng yếu ớt vỡ tan ra, không khí xung quanh đều méo mó, chỉ thấy từng đường kiếm khí hỗn loạn giống như sóng xung k5ích nhanh chóng khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Giọng của nàng bình tĩnh lại rõ ràng, tràn đầy sự quan tâm và trìu mến đối với đệ đệ, kèm theo một chút uy nghiêm trước đây chưa từng có.

Ừ.
Nhìn Mộc Hàn Yên, Mộc Hàn Phong lại không nói được từ nào, chỉ gật đầu lia lịa.
Tư chất của ông ta không được tốt lắm, chỉ là dựa vào cái bóng của phụ thân và địa vị của nghĩa phụ nên mới có chỗ đứng ở tông gia, nhưng ông ta cũng không có địa vị quá cao. Có điều, thầy được nhờ ở trò giỏi, ông ta may mắn nhận được một đồ đệ có thiên phú kinh người là Mộc Tử Bình, hơn nữa trước khi nghĩa phụ ông ta chết đã lên tiếng nói đỡ cho ông ta, cho nên mới được làm cung phụng thứ chín của Mộc gia.
Những việc này người ngoài không nói nhưng trong lòng ông ta biết rõ, cho nên ông ta vô cùng nuông chiều Mộc Tử Bình, thậm chí đến cả Chân Thủy Kiếm mà nghĩa phụ để lại cũng tặng cho Mộc Tử Bình. Ông ta biết rõ, muốn đứng vững trong Mộc gia thì phải có địa vị cao hơn một bậc, chỉ có gửi gắm hy vọng vào Mộc Tử Bình mới được, dù sao tuổi tác của ông ta đã cao, cho dù có tu luyện thêm nữa cũng sẽ không có đột phá gì quá lớn.
Sao ông ta có thể ngờ, Mộc Tử Bình đã sắp sửa thăng lên cảnh giới Kiếm Sư rồi lại đâm đầu vào thành Hắc Thạch, trọng thương dưới tay Mộc Hàn Phong, ngộ nhỡ để lại nguy cơ tiềm ẩn gì, tất cả hy vọng của ông ta đều tan thành mây khói.
Mộc Vân Thủy càng nghĩ càng giận, chỉ hận không thể băm vằm cả nhà Mộc Duệ An.
Ngón tay Mộc Vân Thủy nhanh chóng điểm huyệt trên người Mộc Tử Bình, phong bế lại điểm mạch trên người hắn ta, sau đó ông ta lại lấy ra mười mấy lọ đan dược, dốc toàn bộ vào miệng Mộc Tử Bình.
Cho dù cách rất xa, mọi người vẫn ngửi thấy mùi đan dược thơm dịu nhẹ, trong lòng thanh thản, tinh thần thoải mái. Không cần đoán bọn họ cũng biết đây là đan dược trị thương cực phẩm, nghìn vàng khó có được.
Tuy mấy đại thần kiếm tổ truyền của Mộc gia được gọi là thần kiếm, nhưng cũng chỉ là có phẩm chất mạnh hơn những lợi kiếm thông thường mà thôi, làm sao có thể so sánh với Xích Tiêu Kiếm trong truyền thuyết.
Xích Tiêu Kiếm mới là thần khí chân chính. Ngay cả những chủ nhân từng sở hữu Xích Tiêu Kiếm thực ra cũng đều nổi tiếng nhờ kiếm, nếu không có Xích Tiêu Kiếm, bọn họ có thể trở thành tuyệt đại cao thủ danh chấn một thời hay không cũng khó nói.
Được Mộc Vân Thủy phong bế điểm mạch, lại dùng cả một đống đan dược, Mộc Tử Bình không hộc máu nữa. Hắn ta chìm vào hôn mê, hơi thở cũng nhịp nhàng trở lại, xem ra tổn thương kinh mạch đã được bù đắp tạm thời, không có gì đáng ngại. Có điều chung quy đan dược chỉ là ngoại lực, thương thế của hắn ta nặng như vậy, sau này có thể khôi phục đến mức độ nào, hoặc có ảnh hưởng đến tu luyện hay không vẫn phải xem thể chất của bản thân hắn ta cộng thêm vài phần may mắn.

Mộc Duệ An, ngươi lại dung túng con mình hành hung, khiến Tử Bình bị thương thành như vậy, còn phá hủy cả Chân Thủy Kiểm tổ truyền của tông gia, ta… ta không tha cho ngươi!
Gương mặt Mộc Vân Thủy tức tối, đỏ mắt lên mà quát.

Xích Tiêu Kiếm! Vậy mà lại là Xích Tiêu Kiếm!
Nhìn thần khí truyền thuyết trong tay, Mộc Hàn Phong cũng thất thần trong chốc lát.
Vốn dĩ hắn vẫn đang lo lắng thanh kiếm Mộc Hàn Yên tặng hắn này sẽ không chịu nổi lực kiếm sư của hắn, cho nên hắn vẫn chưa sử dụng hết lực. Dù sao đây cũng là món quà đầu tiên Mộc Hàn Yên chính thức tặng hắn, hắn không nỡ để nó dễ dàng bị hỏng.
Nhưng hắn nào ngờ đây lại chính là thần kiếm Xích Tiêu trong truyền thuyết.
Cũng may mà hắn giữ lại vài phần lực, nếu không bây giờ Mộc Tử Bình làm gì còn mạng?
Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh. Chấn động vì uy lực của thần khí Xích Tiêu Kiếm, lại cảm động với tình cảm sâu nặng của hai
huynh đệ
Mộc Hàn Yên, trong lòng đám người Mộc Trạch vô cùng cảm động, thậm chí còn quên cả vỗ tay.

Tử Bình, con làm sao vậy, con làm sao vậy!
Đúng lúc này, trong tai bọn họ truyền đến tiếng kêu thảm thiết, kinh hoàng, thất thố của Mộc Vân Thủy.
Mộc Hàn Phong nhìn Mộc Hàn Yên, đang định mở miệng.

Nếu đệ còn coi ta là người thân của đệ thì hãy giữ lại bảo vệ mình, đừng khiến ta lo lắng.
Mộc Hàn Yên nhìn ra Mộc Hàn Phong muốn nói gì bèn giành nói trước.
Mọi người quay đầu nhìn lại thì thấy Mộc Tử Bình không chỉ hộc ra máu tươi, ngay cả trên người cũng chảy ra từng vết máu nhỏ lấm tấm, hiển nhiên là kinh mạch đã vỡ tan, hơn nữa còn vỡ vô cùng nghiêm trọng.
Đối với kiếm sĩ, ngoài biển khí đan điền luyện hóa kình khí tồn đọng thì kinh mạch là quan trọng nhất. Tuy Thiên Tâm Công Pháp của Mộc gia lấy tâm mạch làm trụ cột nhưng kinh mạch cũng quan trọng tương tự. Mộc Tử Bình bị thương đến như vậy, rất có thể sẽ tạo thành tổn hại cực kì lớn đối với tu vi của hắn ta, thậm chí sẽ đi vào vết xe đổ của cha hắn ta, cả đời cũng không thể đột phá được đỉnh cao của Đại Kiếm Sĩ.
Cầm Xích Tiêu Kiếm, trong mắt Mộc Hàn Phong cũng hơi ướt. Nếu so ra, phẩm cấp của Xích Tiêu Kiếm còn cao hơn Hàn Tiêu Kiếm mà hắn tặng Mộc Hàn Yên không biết bao nhiêu lần. Nếu đổi lại là người khác, vì thần khí như vậy mà thầy trò quay lưng, huynh đệ tương tàn cũng chẳng có gì là lạ, thế mà Mộc Hàn Yên lại không hề do dự tặng cho hắn.
Nhưng sao hắn có thể không ngại mà nhận món quà này.
Mộc Tử Bình của lúc này tóc tai bù xù, trên người lộ ra một mảng bị lửa thiêu cháy, hộc ra từng ngụm máu tươi, hiển nhiên là nội tạng bị thương nặng.
Chuyện này vẫn chưa tính là thảm nhất, chuyện thảm nhất là Chân Thủy Kiếm trong tay hắn ta cũng gãy thành hai đoạn.
Ngoại trừ số ít cao thủ như Mộc Duệ An và Mộc Hàn Yên, đám con cháu trẻ tuổi như Mộc Trạch đều bị chấn động đến chao đảo.

Xích Tiêu Kiếm, không thể nào, sao ngươi lại có thể có được Xích Tiêu Kiếm!
Giữa hiện trường, Mộc Tử Bình phun ra một ngụm máu tươi, nhìn hai chữ Xích Tiêu trên trường kiếm trong tay Mộc Hàn Phong, hắn ta không thể tin nổi, lời nói vừa dứt lại phun ra một ngụm máu tươi.

Thi đấu công bằng, đao kiếm không có mắt, thực lực của hai người xấp xỉ, xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn không phải là rất bình thường sao?
Mộc Duệ An thản nhiên nói.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Tiểu Thư Thần Toán.