Chương 710: NÀNG ĐÃ CÓ CHUẨN BỊ TỪ TRƯỚC


Vừa mới chuyển tầm nhìn, Đại trưởng lão liền phát hiện, không chỉ là Mộc Ngọc Oánh, thực lực của đám người Mộc Trạch cũng tiến bộ r8ất nhiều, kỹ năng kiếm pháp càng trở nên tinh tế khó ai sánh bằng.

Điều càng quan trọng hơn là, bọn họ ra tay rất lão luyệ3n dứt khoát, hai bên phối hợp với nhau rất ăn ý, không có chút sơ hở nào. Lúc một đối một, đối diện với đối thủ là cao thủ hơn một9 cấp, bọn họ đều không rơi vào thế hạ phong, mà nếu mấy người bọn họ liên kết với nhau thì ngay cả đối thủ có thực lực vượt hơn bọ6n họ hai cấp cũng đừng hòng có thể dễ dàng làm tổn thương bọn họ.

Thời gian hơn nửa năm, bọn họ lại có được thực lực như v5ậy, ông ta đã sớm nghe nói thực lực của đám người Mộc Trạch thăng tiến không ít, nhưng tận mắt chứng kiến, Đại trưởng lão vẫn rất kinh ngạc.
Biểu hiện của đám người Mộc Trạch khiến ngay cả Đại trưởng lão cũng không ngờ tới, gia chủ của mấy đại gia tộc Triệu, Chu lại càng không thể nào nghĩ tới.
Bọn họ còn cho rằng mấy gia tộc liên kết với nhau, tử sĩ ưu tú trong gia tộc cộng thêm các cao thủ dùng thù lao rất cao để mời về sẽ có thể nhổ cỏ tận gốc tất cả con cháu của Mộc gia một cách dễ dàng, bọn họ chỉ cần ứng phó với những cao thủ thật sự của Mộc gia là được, nhưng bọn họ lại không ngờ lúc ra tay thật sự, đám nhóc hỉ mũi chưa sạch này của Mộc gia lại không hề rơi vào thế hạ phong.

Tại sao người của Nguyên gia vẫn chưa tới?
Chu Hưng Bang nhìn ra xa, lo lắng nói.
Thấy ba vị trưởng lão áp đảo được kẻ địch mạnh, đám người Mộc Trạch đồng thanh hô hào, còn đám kiếm sĩ áo đen đối diện đã suy giảm sĩ khí.
Sắc mặt của mấy người Chu Hưng Bang tái nhợt, trong mắt lộ vẻ ngơ ngác, bọn họ còn tưởng rằng cùng là Đại Kiếm Sĩ, cho dù bọn họ và ba vị trưởng lão Mộc gia có chênh lệch thực lực thì cũng không chênh nhau quá xa, nhưng khi giao đấu bọn họ mới biết, thì ra chênh lệch giữa những Đại Kiếm Sĩ lại có thể lớn đến vậy.
Không hổ là hậu nhân của Mộc thị, cho dù là phân gia cũng không phải là người mà bọn họ có thể so sánh được.
Chu Hưng Bang lùi lại mấy bước mới thoát được đường kiếm tuyệt sát của Đại trưởng lão.
Hai vị gia chủ Tào, Hứa đều tóc tai bù xù, buộc phải phi thân rút lui.

Hừ, chỉ chút thực lực này còn vọng tưởng nhổ cỏ tận gốc Mộc gia ta, không biết lượng sức.
Đại trưởng lão hừ lạnh nói. Cho dù thực lực ông ta thua kém Triệu Nguyên Cực nhưng ông ta vẫn không coi đám người Chu Hưng Bang ra gì.

Hừ, uổng công các ngươi cũng là gia chủ của một nhà mà lại không biết xấu hổ, ra tay với vãn bối.
Đại trưởng lão lạnh lùng hừ một tiếng, bay người lên chém một nhát kiếm về phía Chu Hưng Bang.
Nhị trưởng lão và Tam trưởng lão cũng ra tay cùng lúc, tách riêng ra ngăn chặn hai vị gia chủ Tào, Hứa.
Đường kiếm giao nhau tóe ra tia lửa, một mảng kim loại tóe ra như cuồng phong mưa rào. Trong nháy mắt, sáu người chia thành từng cặp liều mạng chém giết, tự tấn công và phòng vệ mấy chục nhát kiếm.
Cao thủ xuất chiêu, sống chết chỉ nằm trong gang tấc, sáu người đều là cao thủ cảnh giới Đại Kiếm Sĩ, tất nhiên nguy hiểm vạn phần.
Đến cả vãn bối liên tục giao chiến và những kiếm sĩ áo đen của Mộc thị đều giảm tốc độ theo bản năng, nhìn về phía mấy người bằng ánh nhìn nơi khóe mắt.

Soạt.
Kiếm thức của Chu Hưng Bang lộ sơ hở liền bị Đại trưởng lão đâm trúng một mũi, lập tức máu tươi tuôn ra.

Ha ha.
Triệu Nguyên Cực cười nhàn nhạt, bộ dạng như là đã tính trước được mọi việc.

Gia chủ đại nhân, bọn ta đến trễ rồi.
Đúng lúc này, từ xa truyền đến một giọng nói già nua, hàng chục bóng người bay đến với tốc độ cực nhanh.

Không trễ, đến thật đúng lúc.
Triệu Nguyên Cực sảng khoái nói.
Ông ta nhìn bóng dáng cường tráng khỏe mạnh của đám người Mộc Trạch, kỹ năng kiếm pháp tinh tế, tinh thần chiến đấu dâng trào, còn nhìn lại Mộc Phong né trái tránh phải, trong lòng Đại trưởng lão đột nhiên có cảm giác gì đó nói không rõ mà giải thích cũng không được.
Trong sân, kiếm quang khuấy động sát khí nổi lên xung quanh, kình khí dữ dội và đường kiếm khuấy động dòng chảy hỗn loạn, cuộn thành khung cảnh cát đá mù mịt.
Tuy rằng mấy đại gia tộc Triệu, Chu, Tào, Hứa chiếm ưu thế, nhưng sân không lớn, con cháu Mộc thị ôm chặt thành vòng bảo vệ xung quanh, không hề bị rơi vào thế hạ phong, mà mấy tên cao thủ cảnh giới Đại Kiếm Sĩ do mấy nhà Triệu Chu mời đến cũng căn bản không giành được lợi ích gì dưới sự liên thủ của ba người Hoa Nguyệt, Tư Dung và cả Khương Ngọc Triết.
Lần này, mấy nhà bọn họ đều dốc hết sức lực ra cùng tham gia, nếu như thất bại, bị đuổi ra khỏi thành Hắc Thạch là nhẹ, có thể bảo toàn được gia tộc hay không mới là vấn đề.

Nhìn tình hình này hơn nửa là Nguyên gia lo trước sợ sau, không dám đến đây mà. Chu gia chủ, chúng ta ra tay thôi.
Hứa gia chủ nói.

Ra tay!
Chu Hưng Bang nghiến răng nói.
Mấy người bọn họ đều là Đại Kiếm Sĩ, nhưng so với ba vị trưởng lão của Mộc gia, bọn họ vẫn còn thua một bậc, vốn tưởng rằng các cao thủ của mấy gia tộc ra tay cùng lúc sẽ có thể khiến cho mấy vị trưởng lão của Mộc gia sức cùng lực kiệt, bọn họ ra tay sau sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.
Nào ngờ được vãn bối của Mộc gia lại mạnh như thế này, bọn họ cũng chỉ có thể ra tay trước thôi.
Vừa hành động, mấy người đã xông thẳng về phía thế hệ trẻ của Mộc gia.
Nhìn lại Mộc Phong, thực lực của hắn ta không có chút tiến bộ nào, rõ ràng kinh nghiệm thực chiến không đủ, cho dù đấu với đối thủ cùng cấp cũng tránh trái né phải thật vất vả.
Đại trưởng lão đành miễn cưỡng cười một cái, trong nửa năm nay, ông ta bôn ba khắp kinh thành, chỉ lo đấu đá lại không biết được thực lực của vãn bối trong dòng tộc tiến bộ nhanh như vậy, bỏ lại Mộc Phong ở tít phía sau.
Nếu như ông ta không nhớ lầm, bọn họ thăng cấp được như vậy đều là từ sau khi tiêu tan hiềm khích với Mộc Hàn Yên. Rốt cuộc Mộc Hàn Yên đã cho bọn họ lợi ích gì mà lại có thể khiến cho bọn họ có được sự thăng cấp lớn như vậy?

Đáng tiếc, nếu như lão hồ ly Nguyên gia có ở đây, bốn người liên kết với nhau, sao mấy lão già của Mộc gia có thể là đối thủ của chúng ta.
Chu Hưng Bang cắn răng nghiến lợi nói.

Ông ta không đến thì thôi, ta vốn cũng không gửi gắm hy vọng vào bọn họ.
Triệu Nguyên Cực lạnh lùng nói.

Triệu gia chủ, ông chuẩn bị ra tay rồi?
Mấy người Chu Hưng Bang sáng mắt lên mà hỏi.
Trong chốc lát, mấy chục người đã đến ngay trước mắt, đứng đầu là lão quản gia của Triệu gia.

Đối với những người này, cho dù là mấy người Chu Hưng Bang hay là ba vị trưởng lão của Mộc gia đều không lạ lẫm gì. Từ lúc bọn họ hiểu chuyện, lão quản gia này đã làm việc cho Triệu gia, bởi vì diện mạo xấu xí, thường ngày lão ta cứ khom lưng khúm núm khép nép, lại vô cùng kiệm lời, cho nên trước nay không ai coi lão ta ra gì.

Nhưng mãi đến bây giờ bọn họ mới biết được, bản thân mình đã nhìn lầm.

Lúc này, lưng lão quản gia thẳng tắp, râu tóc để dài, một thân khí thế oai hùng.

Kiếm Sư! Thế mà lại là cao thủ cảnh giới Kiếm Sư.

Mà mấy chục tên kiếm sĩ phía sau cũng điềm tĩnh, ánh mắt không hề có gợn sóng nào, không nhìn ra được hỷ nộ ái ố, chỉ có khí thế giết chóc dày đặc, miệng hổ ở cán kiếm cũng lộ ra vẻ man rợ nồng đậm.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Tiểu Thư Thần Toán.