Chương 720: ĐI HẾT TỪ BẤT NGỜ NÀY ĐẾN BẤT NGỜ KHÁC
-
Tiểu Thư Thần Toán
- Bạch Thiên
- 1496 chữ
- 2022-02-10 12:36:32
Mắt Mộc Hàn Yên để ý thấy Triệu Tư Ninh muốn chạy trốn, nhưng nàng hoàn toàn không hứng thú với việc truy sát hắn ta. Hắn ta chẳng qua cũ8ng chỉ là một tên rác rưởi vô dụng mà thôi, có giết hắn ta hay không cũng chẳng có gì khác biệt. Người mà nàng bận tâm thật sự vẫn là cô3 gái áo đen vừa rời đi lúc nãy.
Chẳng lẽ lại là nàng ta? Nhưng chẳng phải rõ ràng một nhát kiếm kia của nàng đã đâm trúng tâm mạ9ch, xác định nàng ta đã bị cắt đứt sự sống rồi sao? Sao lại có thể cải tử hoàn sinh được chứ?
Trời quang mây tạnh, trong xanh nh6ư vừa được gột rửa, ánh sáng trong trẻo tràn đầy sự bình an và may mắn ấy trải đều khắp mặt đất. Những người dân trong thành vốn đang ki5nh sợ tột độ lập tức im lặng.
Mộc gia đất rộng, người ngoài không biết chuyện gì vừa xảy ra. Nhưng bọn họ đã tận mắt nhìn thấy, đương nhiên biết rằng tất cả những điều này đều là sự thần thông của Thần Ngữ Thánh Ngôn mà Mộc Hàn Yên có. Nếu không có nàng, chỉ e là thành Hắc Thạch lúc này đã biến thành đống đổ nát từ lâu rồi. Đến hàng trăm nghìn người dân trong thành cũng sẽ bị chôn vùi trong vực sâu vạn trượng mãi mãi.
Có lẽ trước kia bọn họ bất đắc dĩ nên mới phải buông vũ khí đầu hàng Mộc gia, trong lòng bọn họ ít nhiều cũng có sự không cam tâm, thậm chí còn có ý đồ khác. Nhưng đến bây giờ, bọn họ tuyệt đối sẽ không có chút ý nghĩ gian dối nào nữa.
Thần Ngôn Thánh Ngữ như vậy vốn không phải thứ bọn họ có thể chống lại được, mà người có được thuật Thần Ngôn như Mộc Hàn Yên lại càng không phải người bọn họ có thể đấu lại được.
Lúc này bọn họ mới phát hiện dưới chân không còn chút chấn động nào nữa. Vực thẳm do vết nứt lan ra khắp nơi như mạng nhện cũng đã biến mất. Những căn nhà không ngừng lắc lư cũng đã trở nên vững như tảng đá.
Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Những người dân trong thành vừa thoát khỏi một kiếp nạn đều ngơ ngác mặt mày, không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Nhìn thấy thành Hắc Thạch thay đổi hoàn toàn như vừa được gột rửa, thậm chí bọn họ còn tưởng mình vừa nằm mơ thấy một cơn ác mộng. Nhưng một người gặp ác mộng thì không nói làm gì, lẽ nào người trong cả thành cùng mơ thấy ác mộng.
Vừa rồi hầu hết các đệ tử Mộc gia đều tập trung ở sảnh nghị sự, hậu viện chỉ còn lại người già, phụ nữ và trẻ nhỏ là người thân các phòng. Tuy mục tiêu của mấy nhà Triệu, Chu là bọn họ, nhưng đương nhiên những người già, phụ nữ và trẻ nhỏ kia không có sức chống cự. Nếu không may có tên khốn nào tâm tư bất lương xông vào hậu viện, bọn họ hối hận cũng không kịp.
Đại trưởng lão không cần phải lo lắng, Hàn Yên đại ca đã sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện rồi, đương nhiên cũng sẽ không lơ là hậu viện.
Mộc Thành mỉm cười nói. Ánh mắt nhìn Mộc Hàn Yên của hắn ta cũng tràn đầy sự khâm phục.
Lúc trước, khi Mộc Hàn Yên sắp xếp những thứ này, hắn ta còn nghĩ có khi nào chuyện bé xe ra to hay không. Chẳng qua chỉ là mấy gia tộc nhỏ sinh ra lớn lên trong thành Hắc Thạch, cho dù liên thủ lại với nhau thì nhiều nhất cũng chỉ dám lén tung vài trò với Mộc gia thôi, dù sao chúng cũng không thể to gan lớn mật đối đầu với bọn họ.
Nhưng mãi đến khi mấy nhà Triệu, Chu giết đến tận cửa, hắn ta mới biết người khác không chỉ to gan lớn mật đối đầu với bọn họ, rõ ràng chúng còn muốn tiêu diệt chi này của Mộc thị hắn ta. Cũng đến tận lúc này, hắn ta mới biết Mộc Hàn Yên nhìn xa trông rộng đến đâu, trong lòng bội phục đến nỗi muốn quỳ rạp.
Lời vừa dứt, mọi người liền thấy người thân các phòng của Mộc thị ra khỏi hậu viện, người đi đầu chính là mẫu thân của Mộc Hàn Yên. Chỉ thấy tư thế cầm cổ kiếm của bà hiên ngang, dĩ nhiên bà cũng là cao thủ cảnh giới Đại Kiếm Sĩ.
Một nhà bốn người, ba Kiếm Sư, một Đại Kiếm Sĩ. Nhìn thấy thực lực của bà, lại nhìn lại mấy người Mộc Duệ An, Mộc Hàn Yên và Mộc Hàn Phong, tất cả mọi người đều âm thầm tặc lưỡi.
Phép màu hiển linh, nhất định là phép màu hiển linh.
Thần phù hộ thành Hắc Thạch ta, thần phù hộ thành Hắc Thạch ta mà.
Người dân trong thành kích động đến rơi cả nước mắt, lũ lượt thành kính quỳ rạp xuống đất.
Trong Mộc gia, con cháu các nhà nhìn Mộc Hàn Yên ở trước mắt, ai nấy cũng kích động đến nỗi muốn bái lạy nàng.
Đương nhiên, bọn họ cũng không cần thiết phải đối đầu với nàng. Bọn họ đầu quân cho Mộc gia cũng đồng nghĩa với việc đầu quân cho Mộc Hàn Yên, đầu quân cho một thần toán có năng lực thấu trời. Đối với họ, đây là vinh hạnh rất lớn, chuyện tốt có cầu cũng không được.
Nguyên gia chủ vỗ vai Nguyên Thiên Ba, biểu cảm vui vẻ yên tâm. Đầu óc của đứa cháu này quả thực vẫn rất tốt, tuy tư chất bình thường nhưng nói về mắt nhìn người thì đến lão hồ ly như ông ta cũng phải bội phục. Trước đó, đến ông ta cũng không ngờ Mộc Hàn Yên lại lĩnh ngộ được Thần Ngữ. May mà Nguyên Thiên Ba hành sự kiên quyết, nếu không ông ta đi sai một bước thì thứ chào đón nhà họ Nguyên sẽ là họa diệt thân.
Không hay rồi!
Đại trưởng lão nhớ ra thứ gì đó, ông ta nhìn về phía hậu viện một cách đầy lo lắng.
Đám người Mộc Nam và Khúc Sơn Linh dẫn theo một đám hộ vệ của thương hội Nam Yên, cũng hộ tống bên ngoài đám người Mộc thị. Tay áo của Khúc đại bịp bợm bay bay, khí chất cao nhân, trong tay còn tóm một tên kiếm sĩ mặc áo luyện công của hộ vệ nhà họ Triệu.
Đại công tử, đúng như công tử đoán, quả nhiên có mấy tên khốn không có mắt, chúng đều bị lão phu xử lý rồi.
Khúc đại bịp bợm ném tên kiếm sĩ kia đến trước mặt Mộc Hàn Yên, nói với vẻ mặt đắc ý.
Khúc đại sư, lần này may mà có ông trượng nghĩa ra tay, Mộc gia ta vô cùng cảm kích.
Tam trưởng lão vội vàng tiến lên cảm tạ. Thấy những người khác không biết rõ thân phận của Khúc Sơn Linh, ông ta lại giới thiệu một câu:
Vị này chính là một thần toán có thanh danh hiển hách, Khúc Sơn Linh, Khúc đại sư.
Thực ra Khúc Sơn Linh không thông thạo Thần Ngữ, vẫn chưa được gọi là thần toán. Lời nói này của Tam trưởng lão đương nhiên là muốn nâng cao sĩ diện cho ông ta.
Thì ra là Khúc đại sư, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu.
Mấy người Đại trưởng lão đã từng nghe tên Khúc Sơn Linh, vội vàng đi lên phía trước hành lễ, đến Ngô Long Cơ cũng không ngoại lệ.
Nếu đổi lại trước đây, chưa chắc bọn họ sẽ tôn kính Khúc Sơn Linh đến vậy. Nhưng vừa được thấy thuật Thần Ngôn Thánh Ngữ của Mộc Hàn Yên, bọn họ cũng xem như đã tận mắt thấy được sự lợi hại của thầy chiêm tinh, đương nhiên không dám xem thường Khúc Sơn Linh.
Ha ha, chư vị đa lễ rồi, chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.
Mặt Khúc Sơn Linh cười như nở hoa, ông ta làm bộ bình tĩnh ung dung, khoát tay nói.
Mọi người không cần cảm ơn ông ấy, ông ấy đã ra tay đâu. Đây là một con cá lọt lưới, hơn nữa còn là một con cá nhìn thấy thực lực của phu nhân nên bị dọa cho sợ.
Mộc Nam rất không nể mặt mũi mà nói.
Khụ, khụ…
Nụ cười của Khúc Sơn Linh khựng lại, tay ông ta vẫn đang xua xua theo quán tính. Ông ta giống như bị trúng gió, một gương mặt già nua méo mó vì ngại.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.