Chương 784: SỰ SÙNG BÁI CỦA ĐÁM “CHÂN CHÓ”*


() Chân chó: tay sai, chân chạy vặt.

Đ

Ngày kia ta mời.


Ngày sau nữa ta mời.

...
Chỉ trong chốc lát, tiệc rượu của Mộc Hàn Yên đã được xếp đến nửa tháng sau rồi.

Cũng có thể nói, Mộc Thừa Dương ăn một bạt tai oan uổng rồi.
Dù sao đây cũng là kinh thành, dù có là người bình thường thì cũng có chút tu vi, mắt quan sát càng không hề tầm thường, đương nhiên bọn họ nhìn ra được thân thể của Mộc Hàn Yên vô cùng tốt, không hề có dấu hiệu bị thương.

Trước kia chỉ nghe nói Mộc công tử bột ở thành Hắc Thạch hung hăng càn quấy ra sao, hống hách lộng hành thế nào, còn tưởng hắn ta đến tông gia sẽ có nề nếp hơn một chút, ai biết sau khi hắn ta đến tông gia không những không ngoan ngoãn lên mà còn kinh khủng hơn trước, ngay cả cháu trai của Tam trưởng lão Mộc gia cũng dám đánh. Quá ngang ngược! Hắn ta ngang ngược quá rồi!
Có ngươi nói với vẻ cảm khái bái phục.

Đừng cãi nhau nữa, lần này Hàn Yên đại ca giúp chúng ta xả giận, đương nhiên chúng ta phải mời huynh ấy uống rượu, mỗi người mời một ngày, hôm nay ta mời trước.
Mộc Trạch Tiên nói.

Được thôi, vậy ngày mai ta mời.
Mộc Trạch Nhiên nói.

Cháu đích tôn của gia chủ Mộc gia Mộc Bắc Thần, ngươi chưa từng nghe đến sao?


Thì ra là cháu đích tôn của gia chủ, chẳng trách lại to gan như vậy. Có điều ta nghe nói thế lực của Tam trưởng lão Mộc gia vô cùng lớn mạnh, có thể nói tương đương với gia chủ, chuyện này sợ rằng không thể yên ổn được, cho dù là cháu trai của gia chủ cũng chưa chắc tránh được xui xẻo này.


Ta nghe nói, Mộc Thừa Dương ăn cái tát đó xong thì ra tay đánh Mộc Hàn Yên trọng thương.
Có người nắm bắt tin tức nhanh chóng sửa lại.

Trọng thương? Ngươi xem bộ dáng của hắn có giống như bị trọng thương không? Ta đoán chắc hẳn là Mộc Thừa Dương cảm thấy mất mặt nên cố ý nói như vậy lấy lại thể diện cho mình thôi.
Người kia không chịu thua, chỉ vào Mộc Hàn Yên đang vui vẻ sảng khoái, nói với vẻ đương nhiên.

Ta lớn hơn, ta mời trước.


Ta nói trước, ta mời.


Phí lời, Mộc gia còn có Mộc Thừa Dương thứ hai sao?
Người kia lại nói với vẻ xem thường.

Ngay cả hắn ta mà cũng dám đánh, Mộc Hàn Yên này có lai lịch thế nào mà lại to gan như vậy?
Người nghe kinh ngạc.

Mộc Thừa Dương ỷ có Tam trưởng lão và Mộc Thừa Tuyên chống lưng, bình thường làm mưa làm gió, lần này xem như hắn ta đã được nếm chút khổ cực.


Hàn Yên đại ca, đa tạ huynh giúp bọn ta xả cơn giận này, trưa nay ta mời huynh uống rượu.
Mộc Trạch Nhiên nói với vẻ hào phóng.
Đám người ở ngoài đang nghển cổ nhìn vào Mộc phủ vừa thấy cửa lớn mở ra liền vội vàng quay sang chỗ khác, giả bộ như người qua đường, nhưng ánh mắt lại liếc trộm.
Nhìn thấy Mộc Hàn Yên vừa cười vừa nói, rời khỏi Mộc phủ cùng đám người Mộc Trạch Tiên, trên mặt bọn họ đều lộ vẻ khiếp sợ, thì thầm bàn tán, thấy đám người Mộc Hàn Yên đã đi xa còn cả gan chỉ trỏ nàng.
Được rồi, thật ra bên cạnh Mộc đại tiểu thư không có lấy một người tốt.
Thấy thương thế của Mộc Hàn Yên không đáng lo ngại, không những vậy mà mặt mũi nàng còn hồng hào khỏe mạnh, đám người Mộc Trạch Tiên cũng không còn lo lắng nữa, đưa nàng đến thị phường.
Ban đầu Mộc Hàn Yên không chú ý đến, nhưng trên đường đi, càng lúc càng nhiều những ánh mắt nhìn chằm chằm vào nàng, trong ánh mắt trốn tránh đó còn mang theo sự sợ hãi rõ rệt. Nàng không hề xa lạ gì ánh mắt này, khi còn ở thành Hắc Thạch, chỉ cần nàng vừa ra đường là có thể nhìn thấy những kiểu nhìn như vậy ngay.
Mộc Hàn Yên vểnh tai lên nghe, không biết nên khóc hay nên cười.

Có biết gì không, hôm qua Mộc Hàn Yên của Mộc gia mới trở về, mới sáng sớm hôm nay đã tát Mộc Thừa Dương một cái, ta tận mắt nhìn thấy đó.
Một người qua đường lặng lẽ liếc nhìn Mộc Hàn Yên từ xa, nói với vẻ hóng hớt.

Mộc Thừa Dương là ai, là người nhà của Tam trưởng lão Mộc thị à?
Vẻ mặt của người nghe đầy nghi hoặc.
Mộc Hàn Yên khẽ lau mồ hôi trên trán, cười khổ một tiếng. Nàng mới trở về hai ngày, nói chính xác ra còn chưa đến hai ngày, đại danh công tử bột của mình đã truyền khắp kinh thành rồi, phỏng chừng đại danh này sẽ theo nàng cả đời mất, đừng mơ mà bỏ được.

Ha ha, lần này Mộc Thừa Dương mất hết mặt mũi rồi.
Tuy thực lực của Mộc Trạch Tiên có hơi kém, nhưng lại nghe thoang thoảng được tiếng bàn tán bên cạnh, hắn ta cười lớn nói.

Bỏ đi, để ta mời mọi người đi.
Mộc Hàn Yên không muốn trở thành hũ rượu, cười nói với bọn họ. Công tử bột vẫn là công tử bột, nói thế nào nàng cũng nữ nhân, nàng thật sự không có hứng thú với rượu.

Sao có thể thế được, Hàn Yên đại ca vừa mới đến kinh thành, bọn ta nên tiếp đón huynh mới phải, sao có thể để huynh mời được?
Mộc Trạch Tiên nói.

A! Ta nhớ ra rồi, người mà mấy người đang nói đến là Mộc Hàn Yên của thành Hắc Thạch, vừa tới kinh thành đã đập vỡ danh tiếng của Quý đại sư, sau đó còn đánh công tử bột Mộc Trạch Tiên, hôm nay mới ngày thứ hai, hắn ta còn tát cả Mộc Thừa Dương ư.


Giờ ngươi mới nhớ ra à, Mộc bại gia, Mộc công tử bột, Mộc xé áo chính là hắn ta. Sau này cẩn thận một chút, nhất định không được trêu chọc hắn ta, ngay cả tông thất cùng tộc cũng không giữ lại chút thể diện, nếu như chúng ta chọc giận hắn, sợ rằng sẽ chết không toàn thây.
Sau khi thấp giọng nói xong câu này, tất cả mọi người đều lùi ra sau mấy bước, giữ khoảng cách an toàn khoảng mười trượng với Mộc Hàn Yên.
ám người Hoa Nguyệt và Tư Dung bên cạnh đều bật cười. Người khác khô8ng biết rõ nội tình, bọn họ lại không biết sao? Mộc Hàn Yên có Thương Huyền Vân Sa hộ thân, đừng nói thực lực của Mộc Thừa 3Dương và nàng tương đương nhau, cho dù hắn ta có mạnh hơn cũng đừng hòng đả thương nàng được.
Bọn họ cũng biết vì 9sao Mộc Hàn Yên không kiêng nể gì mà cho Mộc Thừa Dương một bạt tai, hơn nữa còn tìm cách chọc tức hắn ta. Không chọc tức h6ắn ta, không khiến hắn ta ra tay, làm sao có thể diễn được màn kịch phía sau?
Nếu đổi thành người khác diễn, dù thế5 nào cũng phải dùng khổ nhục kế mới được, địch bị thương một nghìn mình cũng bị thương tám trăm, không có ai được lợi hết, nàng thì tốt rồi, chẳng bị làm sao cả.

Thật sự quá hèn hạ!
Mấy người Hoa Nguyệt thầm nghĩ như vậy, ánh mắt nhìn Mộc Hàn Yên tràn đầy sùng bái.

Nhóc con nhà ngươi mà uống rượu gì, để ta mời.
Một tên con cháu Mộc gia lớn hơn chút cướp lời.

Ngươi cũng không lớn hơn ta bao nhiêu, dựa vào đâu nói ta là nhóc con, dù sao cũng là ta nói trước, bữa rượu này để ta mời.


Ha ha, xui xẻo? Ngươi đoán sai rồi, ngươi nhìn xem người ta có bị cái khỉ gì không, còn đi loanh quanh vừa cười vừa nói nữa kìa.
Người kia chỉ trỏ Mộc Hàn Yên, nói với vẻ xem thường.

Không thể nào, đánh cháu trai cưng của Tam trưởng lão mà không bị sao á hả?
Người nghe nói với vẻ khó tin.

Mọi người đã gọi ta một tiếng Hàn Yên đại ca, đương nhiên là người làm đại ca ta mời rồi, cứ quyết định như vậy đi, ta mời mọi người.
Mộc Hàn Yên nói với vẻ kiên quyết.


Vậy được thôi.
Thấy Mộc Hàn Yên kiên quyết, đám người Mộc Trạch Tiên cũng không phản đối nữa.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Tiểu Thư Thần Toán.