Chương 802
-
Tiểu Thư Thần Toán
- Bạch Thiên
- 1645 chữ
- 2022-02-13 04:44:07
Bọn họ không biết rốt cuộc Dạ Lan Phong có lai lịch thế nào, nhưng nếu đã là hạ nhân của Mộc Hàn Yên, chắc là thực lực có cao cũng chẳng đến m8ức ghê gớm lắm. Nếu như đối mặt với những đối thủ khác còn có thể miễn cưỡng đánh một trận, nhưng đối mặt với Khâu cung phụng tu luyện thuật 3Bá Thể thì vốn dĩ là không thể ra tay được, ra tay càng nặng, bị thương càng nặng.
Lúc này Mộc Hàn Yên mới biết vì sao Khâu cung phụn9g không hề sợ hãi một chút nào. Nàng cũng từng nghe nói tới sự lợi hại của thuật Bá Thể, trừ phi thực lực vượt xa Khâu cung phụng, nếu không,6 đối diện với thuật Bá Thể của ông ta cũng đều giống như hổ gặm mai rùa, không có cách nào ra tay được.
Ta đền, ta đền.
Lần này không cần nói thêm gì nữa, Mạc Ngạn Hồng đã sợ đến mức toàn thân mềm nhũn, còn chưa đợi Mộc Hàn Yên mở miệng, hắn ta đã móc ra một xấp khế ước đất.
Thôi vậy, ta lấy cửa hàng này nhé! Những cái khác ngươi cất đi, tránh để người khác nói ta ỷ mạnh hiếp yếu.
Mộc Hàn Yên chọn một tờ khế ước đất có vị trí khá đẹp, trả lại những thứ khác cho Mạc Ngạn Hồng.
Tất cả mọi người đều mắt tròn mắt dẹt nhìn Dạ Lan Phong, rốt cuộc một chưởng hời hợt qua loa đó ẩn chứa uy lực khủng khiếp đến mức nào mà lại có thể phá giải thuật Bá Thể của Khâu cung phụng một cách dễ dàng đến vậy.
Còn nữa, rốt cuộc tu vi của hắn là thế nào? Từ lúc Dạ Lan Phong ra tay đến bây giờ, không có bất cứ ai cảm nhận được một chút dao động kình khí nào từ trên người hắn.
Một tiếng
uỳnh
vang lên, Khâu cung phụng đã đập vào bức tường đá ở phía đối diện.
Mặt đất rung chuyển mạnh, bức tường đá dày dặn được xây bằng đá xanh, thế mà lại bị đập lún thành một hố sâu hình chữ đại. Ban nãy Khâu cung phụng còn vênh vênh váo váo bật cười nghiêng ngả, thế mà giờ lại bị khảm sâu vào trong tường, hai mắt đờ đẫn, tay chân lộ ra bên ngoài co lại, nhúc nhích, rồi lại co quắp. Nhìn dáng vẻ này, muốn đào ông ta ra cũng phải tốn không ít công sức.
() Chữ đại (大) trong trường hợp này là tư thế của Khâu cung phụng giang tay giang chân tạo thành.
Bốn phía yên lặng như tờ.
Cho dù biết chuyện ngày hôm nay suy cho cùng vẫn là do Mạc Ngạn Hồng sai, rơi vào bước đường này cũng là do hắn ta tự mình chuốc lấy, nhưng chứng kiến thủ đoạn của Mộc Hàn Yên, tất cả mọi người đều âm thầm sợ hãi.
Sau này phải mở to mắt ra mà nhìn, đắc tội với ai cũng được, tuyệt đối đừng đắc tội với đệ nhất công tử bột thành Hắc Thạch, à không đúng, nhìn khí thế này, có lẽ chẳng bao lâu nữa đệ nhất công tử bột thành Hắc Thạch sẽ đổi tên thành đệ nhất công tử bột kinh thành đó.
Đám đông xung quanh đưa mắt nhìn nhau, trong lòng cũng nảy sinh ý nghĩ giống hệt nhau.
Tất cả mọi người đều âm thầm lắc đầu, tuy Mộc Hàn Yên có hơi công tử bột một chút, thủ đoạn trừng trị Mạc Ngạn Hồng ban nãy cũng hơi đê tiện một chút, nhưng có thể được tông gia triệu về, nói thế nào thì hắn cũng có chút năng lực. Tại sao hắn lại chiêu mộ một tên hạ nhân như thế này cơ chứ, chẳng có bản lĩnh gì, chỉ giỏi khôn vặt, quả thật là khiến người khác khinh thường, mặt mũi của chủ tử đều bị tên này làm mất sạch rồi.
Không có ai chú ý, lúc này kể cả là Mộc Hàn Yên hay là mấy tùy tùng ở bên cạnh, chẳng những vẻ mặt bọn họ không hề lộ vẻ xấu hổ một chút nào, mà ngược lại còn tràn ngập ý cười.
Chuẩn bị xong chưa?
Dạ Lan Phong còn chẳng thèm chớp mắt lấy một cái, hắn chậm rãi nhấc tay lên, hỏi bằng giọng lạnh nhạt.
Chẳng lẽ ngươi thật sự dám ra tay sao?
Khâu cung phụng nhìn Dạ Lan Phong bằng ánh mắt kỳ quái.
Không biết Mộc Hàn Yên tìm ở đâu ra tên hạ nhân này, kiến thức kém cỏi một chút cũng không nói làm gì, nhưng tại sao ngay cả tai cũng nghễnh ngãng thế này?
Cho dù hắn không biết đến sự lợi hại của thuật Bá Thể đi chăng nữa, nhưng nghe người xung quanh bàn tán cũng nên hiểu ra một chút chứ, thế mà hắn vẫn dám ra tay? Chán sống rồi hay sao?
Ha ha ha ha, hóa ra tên nhóc nhà ngươi là đồ cáo mượn oai hùm à? Ngươi cũng có chút đầu óc đấy, vừa tránh bị thương, vừa có cái mà ăn nói với chủ tử của ngươi, trẻ nhỏ dễ dạy, đúng là trẻ nhỏ dễ dạy.
Khâu cung phụng cũng sửng sốt, sau đó bật cười ha hả.
Nghe thấy những lời ông ta nói, đám đông xung quanh mới hiểu được chuyện gì đang xảy ra, có lẽ Dạ Lan Phong nôn nóng muốn lấy lòng chủ tử, bốc phét quá mức nên hiện giờ đâm lao phải theo lao. Ra tay cũng không ổn, mà không ra tay cũng không xong, cứ dứt khoát tung một chưởng qua loa đại khái, giả vờ cho xong chuyện, chí ít cũng có thể giữ được một chút thể diện.
May mà không phụ sự kỳ vọng.
Dạ Lan Phong cười lạnh nhạt, lấy một chiếc khăn gấm ra lau tay, quay lại bên cạnh Mộc Hàn Yên giống như điều mà một hạ nhân nên làm, muốn ngoan ngoãn đến mức nào sẽ thấy sự ngoan ngoãn đến mức đó. Đám người Tư Dung nhìn mà đau hết cả ruột, quả thật là Dạ đại gia diễn quá hóa nghiện rồi.
Tuy Dạ đại gia giả vờ làm hạ nhân rất giống, nhưng hiện giờ chẳng còn ai dám coi hắn là hạ nhân nữa, thấy hắn đi qua bên này, tất cả mọi người đều vô thức lùi về phía sau mấy bước.
Mộc Hàn Yên không cảm thấy kinh ngạc lắm. Tốt xấu gì nàng cũng từng là cao thủ cấp Kiếm Thánh, đương nhiên nàng biết giữa Kiếm Thánh và Kiếm Sư khác nhau một trời một vực đến mức nào.
Mộc Hàn Yên khẽ mỉm cười với Dạ Lan Phong rồi ngoảnh đầu nhìn Mạc Ngạn Hồng. Nàng cười toét miệng, để lộ hàm răng trắng sáng, nhìn dáng vẻ có chút thâm sâu khó đoán.
Vào lúc đám đông đang xì xào bàn tán, cảm thấy khinh thường Dạ Lan Phong tột độ, đột nhiên sắc mặt của Khâu cung phụng thay đổi hẳn.
Á...
Một tiếng hét thảm thiết vang lên, Khâu cung phụng bay thẳng ra cửa lớn như một mũi tên bắn khỏi cung.
Nếu đổi lại là Mộc Hàn Yên, n5àng cũng thật sự khó mà xử lý, phải động não một chút mới có thể ra tay được. Nhưng người ra tay lại là Dạ Lan Phong, đương nhiên Mộc đại tiểu thư khỏi cần phải động não chút nào, cũng chẳng cần phải lo lắng một chút nào nữa.
Đường đường là cao thủ cảnh giới Kiếm Thánh, nếu như ngay cả thuật Bá Thể của Kiếm Sư cấp hai cũng không phá giải được, há chẳng phải là chuyện cười hay sao.
Nghe thấy lời Mộc Hàn Yên nói, không chỉ Mạc Ngạn Hồng muốn hộc máu mà những người khác cũng muốn hộc máu theo.
Tuy ban nãy Mộc Hàn Yên tiêu uổng phí không ít tiền, nhưng chớp mắt một cái đã kiếm lại được gấp bội, còn thuận tay đánh cung phụng nhà người ta đến mức trọng thương, đây không gọi là ức hiếp người khác thì thế nào mới gọi là ức hiếp người khác? Dáng vẻ chính trực nhưng nói toàn những lời vô liêm sỉ, có lẽ cả kinh thành này cũng chỉ có một mình Mộc Hàn Yên mà thôi.
Dạ Lan Phong không hề đáp lời mà chỉ bước lên phía trước một bước, nhẹ nhàng tung một chưởng vào ngực Khâu cung phụng.
Một chưởng này, hời hợt yếu ớt đến mức đám đông xung quanh nhìn đến mức ngẩn người.
Mạc Ngạn Hồng cất khế ước đất đi, ngay cả nhìn Mộc Hàn Yên thêm một chút cũng không dám, hắn ta cụp đầu chạy như bay khỏi cửa lớn. Ồ, chạy được mấy bước lại cảm thấy không ổn lắm, bèn quay đầu lại, chạy về phía Khâu cung phụng đang khảm chặt ở trong tường. Hắn ta dồn hết sức bình sinh mới có thể nhổ ông ta lên, hắn ta gọi người ra đỡ rồi lại hớt hơ hớt hải chạy mất. Lần này hắn ta chạy rất dứt khoát mau lẹ, không dám thốt ra một câu hằn học nào.
Những người khác thấy không còn trò hay để xem, cũng nhao nhao tản đi hết. Chỉ có điều, từ nay về sau uy danh của Mộc đại công tử bột lại càng vang xa hơn nữa.
Hội trưởng Xa, khế ước đất này ta có lấy về cũng chẳng để làm gì, không biết ngươi có hứng thú không?
Mộc Hàn Yên nói với Xa Hạng, nàng vừa nói vừa đưa mắt nhìn Xa quản sự.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.