Chương 810: NÀNG CŨNG MUỐN LÀM TAY SAI
-
Tiểu Thư Thần Toán
- Bạch Thiên
- 1531 chữ
- 2022-02-13 04:44:07
Vậy không được.
Dạ Lan Phong cười cười, nói:
Nếu như thứ nàng nuôi là những thú cưng bình thường khác, cho đại chút đồ ăn là được8 rồi, thế nhưng dị thú cũng giống như kiếm sĩ, trưởng thành thăng cấp cần năng lượng khổng lồ dị thường, kiếm sĩ chúng ta có thể th3u nạp lực Thiên Địa để tăng cao tu vi, cũng có thể dùng thiên tài địa bảo ngưng tụ kình khí, dị thú nhỏ như vậy lại còn không biết 9tu luyện, chỉ có thể dựa vào thiên tài địa bảo để trưởng thành thăng cấp. Trên thực tế, những dị thú không người thuần dưỡng ở dãy 6núi Long Nham đều lớn lên như vậy.
Thiên tài địa bảo…
Trán Mộc Hàn Yên đổ mồ hôi, phải biết rằng thiên tài địa bảo bình5 thường chút đã mấy vạn đến mấy chục vạn rồi, trên trăm vạn cũng không có gì phải ngạc nhiên, cho dù nàng có tiền hơn nữa cũng không thể dùng thiên tài địa bảo đi nuôi heo. À không đúng! Nó không phải heo, chỉ là Thụy Thú trông giống heo mà thôi.
Thật sự phải rèn sắt sao, ta không biết làm.
Khương Ngọc Triết đón lấy búa sắt Mộc Hàn Yên đưa, sờ sờ gáy nói.
Là đúc kiếm, không biết ta sẽ dạy ngươi.
Mộc Hàn Yên sửa lại lời nói của hắn một lần nữa.
Càng quan trọng hơn là, đây còn không phải là dị thú thông thường mà là Thụy Thú trong truyền thuyết, nhất định nó cần rất nhiều năng lượng để trưởng thành, sao nàng nuôi nổi chứ?
Thật ra dùng đan dược cũng được, hiệu quả còn tốt hơn.
Thấy lớp mồ hôi lạnh trên trán Mộc Hàn Yên, Dạ Lan Phong lại bổ sung một câu.
Nghỉ ngơi một lát, khôi phục kình khí và tinh thần, Mộc Hàn Yên lại bắt đầu thử.
Răng rắc!
Trong tiếng vang nhẹ, trường kiếm trong tay nàng biến thành mảnh vụn một lần nữa, kết quả vẫn giống như lần trước.
Đúng vậy, tại sao ta không nghĩ đến chứ.
Người nói vô tâm, người nghe có ý, nghe thấy lời của Hoa Nguyệt, Mộc Hàn Yên vỗ trán mạnh một cái.
Sở dĩ khó luyện hóa tạp chất trong kiếm này là vì bản thân khoáng vật kim thạch quá cứng rắn, nếu như dùng nhiệt độ cao nung chảy trước, không phải sẽ trở nên mềm mại hơn nhiều, càng dễ luyện hóa hơn hay sao?
Còn cả bản thân nàng nữa, thực lực cũng tăng lên rất chậm, trừ khi tìm được thượng cổ kỳ bảo giống như la bàn chiêm tinh Thiên Mệnh, nếu không chỉ có thể dựa vào đan dược để hỗ trợ tu luyện mà thôi.
Cuối cùng Mộc Hàn Yên đã hiểu rõ tại sao những hào môn thế gia ở đại lục Thánh Đình tranh đấu gay gắt tới mức không có một ngày yên tĩnh rồi, nàng cũng hiểu rõ tại sao lại có trận đại chiến viễn cổ dẫn đến chuyện phá vỡ đại lục rồi, tất cả đều là vì tài nguyên tu luyện.
Đi, chúng ta ra ngoài.
Mộc Hàn Yên nói một cách hào hứng.
Đi đâu?
Khương Ngọc Triết hỏi.
Mộc Hàn Yên vốn cảm thấy trên người mình có mấy nghìn vạn lượng ngân phiếu, còn có thương hội Nam Yên làm hậu thuẫn, như vậy đã đủ để tự hào rồi, bây giờ nàng mới biết, mình đã suy nghĩ quá đơn giản.
Phải biết rằng bây giờ nàng vẫn chỉ là cấp bậc Kiếm Sư, mấy người Hoa Nguyệt còn chưa đến Kiếm Sư. Cùng với việc thực lực của mọi người tăng lên, yêu cầu đối với tài nguyên tu luyện cũng càng ngày càng cao, căn bản không phải mấy nghìn vạn lượng bạc và thương hội Nam Yên lúc này có thể đáp ứng được.
Là thầy đúc kiếm, không phải thợ rèn.
Mộc Hàn Yên sửa lại lời bọn họ với vẻ mặt hăng hái.
Nói ra thì đây cũng là mơ ước một thời của Mộc đại tiểu thư. Khi đó trên đầu Mộc đại tiểu thư còn một quầng sáng trời sinh vô dụng, luôn muốn chứng minh bản thân, thật sự có quá nhiều ước mơ, nhưng nó cũng giống như những mong ước không thiết thực kia, sau khi bị xông khói đen vài ngày, giấc mộng này cũng bị bóp chết từ trong trứng nước một cách vô tình.
Điều này không có khả năng lắm.
Khương Ngọc Triết mở miệng, nhìn Mộc Hàn Yên giống như nhìn quái vật, dùng kình khí tẩy trừ tạp chất trong kiếm, ngay cả nghe hắn cũng chưa từng nghe tới.
Nghe nói có thầy đúc kiếm vì muốn tẩy trừ tạp chất trong kiếm đều nung nóng chảy trong lò luyện kiếm nhiều lần, thậm chí mượn lực địa hỏa để rèn đi rèn lại, nếu chỉ dựa vào kình khí, sợ là khó mà làm được.
Hoa Nguyệt cũng nói một cách suy tư.
Công tử, công tử đang làm gì vậy?
Mấy người Hoa Nguyệt đã tò mò từ lâu, nhưng nhìn dáng vẻ hết sức chăm chú của nàng lại không tiện hỏi nhiều, thấy nàng lại làm hỏng một thanh trường kiếm có giá trị không nhỏ, bọn họ không nhịn được bèn hỏi.
Ta muốn thử xem, xem có thể dùng kình khí để tẩy trừ tạp chất trong kiếm, nâng cao chất lượng hay không.
Mộc Hàn Yên cũng không giấu giếm, nàng nói thẳng.
Đi mua lò đúc kiếm, thuận tiện mua chút than củi về.
Mộc Hàn Yên nói.
Lò đúc kiếm, công tử chuẩn bị làm thợ rèn à?
Mấy người Hoa Nguyệt đều nhìn Mộc Hàn Yên với vẻ mặt kinh ngạc, không biết từ lúc nào nàng lại có sở thích này.
Được thôi, lời này nói ra cũng như không, Mộc Hàn Yên cũng biết hiệu quả của đan dược tốt hơn thiên tài địa bảo chưa được luyện hóa nhiều, thế nhưng giá tiền của đan dược cũng càng đắt hơn.
Đúng rồi, lần trước Tinh Huyễn Thiên Cơ cũng từng nói, nó cũng cần đan dược khôi phục thực lực. Một cái Tinh Huyễn Thiên Cơ, lại thêm một tiểu Thụy Thú, còn có thực lực của mấy người Tư Dung, Hoa Nguyệt cũng tiến triển chậm lại, bọn họ cũng cần đan dược, sao nàng có thể nuôi nổi đây? Có lúc trong nháy mắt, Mộc Hàn Yên cũng muốn tìm một bắp đùi để bám vào đi làm chân sai vặt cho người ta, đến bây giờ nàng đã trải nghiệm được sự khác biệt giữa việc được người khác nuôi dưỡng và nuôi nguyên một nhà lớn như thế nào rồi.
Hai người Hoa Nguyệt, Tư Dung kéo ống thổi, Ngọc Triết rèn sắt, à không đúng, là đúc kiếm.
Dựng xong lò đúc kiếm, nhóm được lò lửa, Mộc Hàn Yên nói với mấy người Hoa Nguyệt.
Đúc kiếm mới quá tốn thời gian, vì vậy Mộc Hàn Yên vẫn quyết định dùng mười thanh trường kiếm có sẵn, dù sao nó cũng đã trải qua tôi luyện, chất lượng coi như không tệ, có thể tiết kiệm không ít sức lực.
Có điều lần này khác với những lần trước, dựa vào Thiên Tâm Công Pháp đã được nâng cấp mấy lần, Mộc đại tiểu thư có lòng tin tuyệt đối rằng sẽ chế tạo ra vũ khí sắc bén chém sắt như chém bùn, thực hiện mơ ước lúc còn nhỏ.
Lần này không có gì trắc trở, dựa vào kinh nghiệm trước kia, rất nhanh Mộc Hàn Yên đã mua được một lò đúc kiếm có sẵn từ tay một lão thợ rèn ở thành Tây, nhân tiện còn kéo được mấy xe lớn than củi về nhà.
Đương nhiên, đó đều là chuyện sau này, ít nhất lúc này thực lực của mấy người bọn họ còn có hạn, nàng vẫn lo liệu được, vì vậy Mộc Hàn Yên cũng không nóng vội. Nếu như nàng đã quyết định giúp Mộc Nam thực hiện nguyện vọng, làm cho thương hội Nam Yên trở thành thương hội lớn mạnh nhất đại lục Thánh Đình, vậy thì sớm muộn gì cũng giải quyết được vấn đề tài nguyên tu luyện.
Nói chuyện phiếm với mấy người Dạ Lan Phong một lát, Mộc Hàn Yên lại bắt đầu suy ngẫm về mấy thanh trường kiếm trước mắt, tuy thực lực có hơi thiếu, nhưng nàng cũng không phải là người dễ dàng bỏ cuộc. Còn dư lại chừng mười thanh trường kiếm, nếu như chưa từng thử mà đã bỏ cuộc, sao nàng có thể cam lòng được.
Được thôi, đúc kiếm.
Khương Ngọc Triết nhìn Hoa Nguyệt và Tư Dung đang kéo ống thổi một cách lạ lẫm rồi lại nhìn búa sắt trong tay mình, hắn thực sự rất nghi ngờ, rốt cuộc một nhóm
thầy luyện kiếm
thậm chí còn chẳng được gọi là nghiệp dư này có thể đúc ra được thần binh lợi khí kiểu gì.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.