Chương 252: Đại diện cho giám đốc chu



Thứ tôi muốn không phải là kiểm điểm của anh.
Cô nói.

Đối mặt với sự cưỡng ép từng bước của cô, sắc mặt của Sở 8Tây Lâm càng lúc càng khó coi.

Mấy nhân viên cấp cao ngồi xung quanh anh ta thấy anh ta bị chèn ép khắp nơi thì 3không nhịn được đứng dậy quát lớn:
Chu Kiều, cô là đứa trẻ được nhà họ Sở nhận về thì đừng có quá đáng, tránh để người 9ta cảm thấy cô có rắp tâm khác đấy!

Nếu Chu Nghiêm Tuấn thật sự nghe theo lời Chu Kiều thì chuyện cổ đại diện hay không đều chẳng có nghĩa lý gì. Cô hoàn toàn có thể bày mưu tính kế sau lưng Chu Nghiêm Tuấn, khiển Chu Nghiêm Tuần trở thành một con rồi.
Sở Tây Lâm đứng đầu kiên quyết phủ định:
Chuyện này không thể được, cô đang nói dối, tôi không tin ông ta sẽ nghe lời cô.

Chu Kiều vẫn điềm tĩnh:
Nếu anh không tin thì có thể tìm ông ta nói chuyện.

Đây là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra!
Lúc đó Chu Nghiêm Tuấn đã nghe thấy những câu cô nói rồi, ông ta căn bản sẽ không để Chu Kiều làm đại diện tạm thời của mình mới đúng.
Rõ ràng ông ta phải vô cùng căm hận đứa con gái này của mình mới đúng!
Nụ cười đang nở trên môi Sở Tây Lâm chợt cứng đờ.
Cô nói cái gì?

Tạm thời đại diện?
Sao có thể như thể được!
Thế nhưng giao quyền ra, lại còn để cô vào hội đồng quản trị, chuyện này căn bản chẳng khác nào thả hổ về rừng. Sao Sở Tây Lâm có thể đồng ý để những chuyện như vậy xảy ra được.
Tuy nhiên đối với chuyện này, Chu Kiều vẫn rất bình tĩnh, không hề hoang mang, ung dung và quyết đoán nói:
Thật ra các ông có đồng ý hay không căn bản đều không quan trọng, nếu tôi có thể đại diện cho cha tôi thì cũng có nghĩa tất cả mọi chuyện cha tôi sẽ nghe theo lời tôi.

Lần này, trong lòng mọi người đều ngạc nhiên.
Vị nhân viên cấp cao kia cảm thấy hình như trong lời của Chu Kiều có ý khác, bèn nhìn về phía Sở Tây Lâm, không chắc chắn lắm hỏi:
Tổng Giám đốc Sở?

Sở Tây Lâm đứng đó cười khẩy một tiếng.
Anh ta hiểu rõ.
Bọn họ biết anh ta đã chịu thua rồi.

Được rồi, sau này cô không phải là cố vấn nữa, mà đã hoàn toàn trở thành Giám đốc Chu rồi.
Triệu Túc Dũng chờ bọn họ đi rồi bèn cười với Chu Kiều ngồi bên cạnh.
Mấy giám đốc bên cạnh cũng phụ họa:
Chúc mừng nhé Giám đốc Chu.

Nghĩ tới đây, bọn họ vẫn bất chấp tất cả, giãy giụa tới tận phút cuối cùng:
Trong hội đồng quản trị, nếu ra bất cứ quyết sách gì thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Nhỡ Chu Kiều làm sai thì tới lúc đó ai sẽ chịu?

Triệu Túc Dũng hừ một tiếng, nói:
Chuyện này ông hoàn toàn không cần quan tâm. Dù Chu Kiều có tạm thời đại diện cha mình, thế nhưng để ra quyết định thì cũng phải được toàn thể hội đồng quản trị thông qua mới được.

Mấy người cấp cao kia nghe xong, mắt đảo một vòng, cố ý hỏi:
Như vậy, nói cách khác là do các ông chịu trách nhiệm, đúng không?

Một đống lời chế nhạo như mưa bão ập vào mặt khiến mấy người cấp cao kia tối tăm mặt mũi. Thế nhưng bọn họ lại không có lời nào để nói, dù sao đúng là trong chuyện này bọn họ không chiếm lý. Hơn nữa, bọn họ cũng rất sợ hãi Chu Kiều. Bọn họ đã thấy như thể từ vụ Hâm Vũ trước đó rồi, bây giờ thêm cả vụ di dời này nữa, nói thật, nếu không phải Sở Tây Lâm không hài lòng với Chu Kiều, hơn nữa cô lại tham vọng như thế thì thật ra bọn họ vẫn rất hài lòng với cô.
Trong vụ Hâm Vũ kia, nếu không có cô ngăn cơn sóng dữ, kiềm chế đám người trong hội đồng quản trị thì chỉ một mình Sở Tây Lâm sẽ không làm nên trò trống gì.
Chỉ là không ngờ cô hai này chỉ có chút thành tích mà dám vọng tưởng thay thế Sở Tây Lâm, chuyện này sao có thể chứ.
Họ chỉ có thể lợi dụng Chu Kiều, cô không phải là người mình thì sao bọn họ gánh chuyện thay cô được.
Huống hồ phong cách của cô cuồng dã như vậy, chẳng thèm đánh tiếng lấy một câu đã đưa thằng năm tỷ ra, nếu phải gánh trách nhiệm cho một người như vậy thì bọn họ sợ tim mình không chịu nổi.
Bọn họ đều là những người già cả rồi, làm sao chịu được những kinh hãi như thế chứ.
Ánh nắng mùa xuân buổi sớm mai đang vào lúc mạnh nhất, nó chiều vào trong mắt cô, hiện rõ vẻ bình tĩnh, nằm chắc phần thắng.
Sở Tây Lâm sững sờ, anh ta dần hiểu ra, nhất định là Chu Kiều đã dùng cách gì đó, hoặc là dùng lý do nào đó để thuyết phục được Chu Nghiêm Tuấn hoàn toàn, bằng không có sẽ không chắc chắn như vậy.
Thế là anh ta không kìm nổi hối hận, đúng là tiền mất tật mang.
Đối với tập đoàn như Sở thị mà lại được người khác bố thí, chuyện đó chẳng khác gì đang tát thẳng vào mặt bọn họ, sao có thể khiến bọn họ không tức giận cơ chứ!

Cô... cô đúng là không biết xấu hổ! Đây là đồ của nhà họ Sở, cô dựa vào cái gì mà tranh đoạt!
Đối phương tức giận tới mức không thể nói mạch lạc được.
Trong mắt Chu Kiều ẩn chứa ý cười như không phải cười, rất mỉa mai châm chọc, cô nhìn Sở Tây Lâm, nói:
Tôi có tranh đoạt hay không thì trong lòng Tổng Giám đốc Sở hiểu rõ. Vì sao tôi lại như thế này thì trong lòng Tổng Giám đốc Sở cũng rất rõ ràng.

Anh ta cứ nhìn chằm chằm vào Chu Kiều.
Trong sự im lặng căng thẳng mà cuồn cuộn sóng ngầm, bầu không khí giữa hai người rất khác nhau.
Một lát sau, Sở Tây Lâm sầm mặt, nghiến răng nghiến lợi nói hai chữ
Tan, họp.
Rồi lập tức giận dữ rời đi. Đám người trong hội đồng quản trị thấy Sở Tây Lâm sầm mặt thì trong lòng vô cùng vui vẻ.
Hôm đó, khi anh ta nhìn thấy dáng vẻ không kịp đề phòng của Chu Kiều khi bị mình phản kích thì trong lòng thật sự rất sảng khoái.
Lúc đó anh ta đã phát tiết được tất cả sự ấm ức và bất mãn trong lòng ra ngoài.
Anh ta cảm thấy cuối cùng mình đã khiến Chu Kiều phải nếm trải sự ấm ức và đau khổ nghiến răng nghiến lợi.
Những người trong hội đồng quản trị ngẩn ra.
Bọn họ chịu?
Sao thế được!
Rõ ràng trước khi bước vào cánh cửa này, ở phòng tiếp khách, anh ta còn thề chắc nịch rằng mình nhất định sẽ ngăn cản cô, kết quả bây giờ mọi chuyện đã tan thành mây khói.
Mấy nhân viên cấp cao thấy khuôn mặt ngột ngạt, bừng bừng lửa giận của Sở Tây Lâm, cuối cùng vẫn không nhịn được, khẽ nhắc nhở một câu:
Tổng Giám đốc Sở..

Sở Tây Lâm không nói gì.
Nếu sớm biết sẽ tạo thành cục diện như ngày hôm nay thì thà lúc trước đừng để ông ta đi làm việc, bây giờ cũng không phải giao quyền ra, lại còn để Chu Kiều thành công tiến vào hội đồng quản trị.
Thế nhưng trong lòng anh ta lại thấy không cam lòng nhiều hơn.
Không cam lòng vì sao mình lại thua cô một lần nữa!
Sợ còn chưa kịp kéo Sở Tây Lâm xuống thì bọn họ đã bị Chu Kiều đưa đi hỏa táng trước rồi.
Thể là bọn họ lập tức nói:
Hội đồng quản trị cũng bao gồm cả Tổng Giám đốc Sở, nếu Tổng Giám đốc Sở không đồng ý thì tất cả những quyết định của Chu Kiều đều có thể bị bác bỏ, bao gồm cả các nhân viên cấp cao cũng vậy.

Lời này rất hợp tình hợp lý, mấy thành viên cấp cao kia nhất thời đều không tiện nói tiếp cái gì. Sở Tây Lâm thấy những người kia không còn nói được gì thì cũng biết xu thế của mọi người.

Đúng thế, nếu người ta biết trong hội đồng quản trị của chúng ta có trẻ con tham dự thì không phải sẽ bị cười chết à.


Không được, không được, chuyện này quá nực cười.

Đối mặt với sự từ chối của những người kia, mấy người trong hội đồng quản trị lập tức phản bác lại, không hề yếu thế chút nào.
Sao anh ta lại không rõ cơ chứ.
Đó là lần thắng trận cực kỳ đẹp mắt và cũng là duy nhất của anh ta với Chu Kiều.
Đồng thời còn khiến mối quan hệ vốn dĩ đã mỏng manh của hai cha con bọn họ vỡ nát.
Hơn nữa cách dùng từ của Chu Kiều cũng đặc biệt khéo léo.
Làm từ thiện.
Ý là bố thí.
Thậm chí tối hôm đó, anh ta hiếm khi ngủ được hai tiếng đồng hồ.

Chuyện này không liên quan gì tới tôi cả, chính cô không có cách nào thuyết phục cha mình...

Trong lòng anh ta đang hơi đắc ý định chổi, kết quả lại nghe thấy giọng nói thờ ơ của Chu Kiều ngắt lời mình:
Tôi quên không nói, cha tôi bày tỏ rằng vì thẹn với sự tin tưởng của Tổng Giám đốc Sở, hơn nữa vết thương lần này lại không nhẹ, nên sau này tôi sẽ tạm thời đại diện ông ấy tham dự các buổi họp của hội đồng quản trị.


Ông cứ mở miệng là nói nực cười, thể chuyện lần này là do ai xử lý?


Thế mà tôi thấy những ngày qua, mấy thành viên cấp cao ngày nào cũng ở công ty như các ông còn không có bản lĩnh bằng một đứa trẻ vị thành niên đầu. Đây mới là chuyện nực cười nhất đấy.


Lúc xảy ra chuyện thì sao không thấy các ông từ chối Chu Kiều hả? Bây giờ chuyện đã giải quyết xong rồi thì các ông lại không chịu đồng ý, giỏi qua cầu rút ván quá nhỉ.

Chu Kiều ngồi đó, hơi rũ mắt xuống, đáy mắt bị lông mi phủ xuống tạo nên mộ6t bóng râm nhàn nhạt.
Ngay khi đối phương tưởng câu nói của mình đã đẩy lùi được Chu Kiều thì lại thấy cô ngẩng 5đầu lên, trong đôi mắt đen sâu thẳm kia là sự bình tĩnh: Nếu tôi không có ý khác thì tôi bận rộn trước sau làm gì? Làm từ thiện à?

Thái độ trần trụi không hề che giấu này khiến đối phương nghẹn họng.
Sao lại thế...
Nhưng ngay lúc này, vài người cấp cao trong công ty ngồi cạnh anh ta vô cùng tinh mắt, lên tiếng từ chối:
Làm thế sao được, cô vẫn đang là trẻ vị thành niên đấy! Mỗi ngày tới trường còn không kịp thì sao có
thể xử lý những chuyện thể này được.


Giám đốc Chu, sau này chúng ta đã là châu chấu trên cùng một sợi dây rồi đấy.



Sao lại là châu chấu hả, là người cùng thuyền.

Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Vợ Yêu Là Đại Lão.