Chương 138: Đe dọa
-
Ấn Công Đức
- Thanh Sam Yên Vũ
- 1587 chữ
- 2021-12-31 04:41:48
Giữ lại một hoa một lá, bán cho bọn họ với giá cao.
Vâng.
Sau khi thử thuốc xong, cá sấu đen đã bị Liễu Loạn8 Ngữ giết chết
Lần này, Xích Ngân Tiêu thực sự bế tắc
Nó thu chân lại có chân ngồi xuống:
Lá gan của tên nhóc nhà người càng ngày càng lớn đó.
Mấy năm trước, nó chỉ dọa một chút là hắn đã sợ phát khiếp, nhưng bây giờ nó lộ ra cả sát khí mà sắc mặt của hắn cũng không thay đổi
Tại sao trước kia mình lại ngu như vậy? Tại sao mình lại nghĩ tên tiểu ma đầu kia là một người hiền lành tốt bụng, lại còn đồng ý gia nhập Tàng Kiếm Sơn rồi đi theo hắn tới đây chứ?
Nếu thời gian có thể quay trở lại, hắn nhất định sẽ an phận làm công tử nhà giàu ở trấn Thanh Thủy, tuyệt đối sẽ không ra ngoài
Thấy Tiểu Thiền tới, Sở Tài Nguyên mới thở phào nhẹ nhõm
Xích Ngân Tiêu tức đến mức giậm chân
Hai móng vuốt đạp tới đạp lui khiến bùn đất văng tứ tung
Thấy Sở Tài Nguyên vẫn nhắm mắt nằm nghỉ ngơi, nó bèn nâng móng vuốt đạp một cú về phía hắn, chụp móng vuốt lên đầu hắn, nhưng hắn vẫn không chịu mở mắt
Ngươi rất giỏi.
Lời khen ngợi quanh đi quẩn lại cũng chỉ có một hai câu này, giống như sư phụ đang nhận xét đệ tử vậy.
Tô Lâm An bay bên cạnh, còn nói theo:
Ta đã từng gặp một người có tư chất cực kỳ tốt, ngay cả ta cũng phải cảm thấy kinh ngạc
Chỉ một hai năm, hắn đã tăng từ Luyện Khí kỳ lên Kim Đan kỳ
Bởi vì mấy năm nay, hắn luôn có cảm giác như mình đang sống trong địa ngục, ngày nào cũng đứng trên bờ vực giữa sự sống và cái chết, có thể mất mạng bất cứ lúc nào
Trước kia hắn còn cầu khấn củ cải đại tiên hiển linh cứu hắn thoát khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng này, nhưng sau đó hắn dần bỏ cuộc
Sống không được mà chết cũng chẳng xong, hắn cứ chịu đựng cuộc sống như vậy, chỉ có điều thỉnh thoảng sẽ khóc một trận, khóc cho vận mệnh bi thảm của mình
Hắn đã khác xưa quá nhiều.
Lúc này Sở Tài Nguyên mới nói:
Nếu ngươi ăn ta, ta còn phải cảm ơn người ấy chứ.
Xích Ngân Tiêu vội vàng lắc đầu ngay,
Nếu ta ăn ngươi, Tiểu Thiền muội muội nhất định sẽ liều mạng với ta.
Hơn nữa tên khốn kia cũng rất độc ác
Khóc thì vẫn phải khóc
Khi nhớ nhà, khi tủi thân, hắn vẫn sẽ khóc.
Nhưng sẽ không khóc chỉ vì vết thương đau đớn
Tô Lâm An cũng không ra ngoài mà tiếp tục tu luyện và luyện đan
Lúc Nam Ly Nguyệt tỉnh lại,5 nàng đang tu luyện ở bên trong rối gỗ, nâng cấp bậc của rối gỗ lên rất nhiều
Giờ ngay cả rối gỗ cũng đã có tu vi Kim Đan kỳ.
Sở sư đệ.
Tiểu Thiền đầy những con rắn đang canh chừng Sở Tài Nguyên ra
Cô bé nhìn lướt qua vết thương trên người Sở Tài Nguyên, rồi lấy linh thạch và đan dược đưa cho hắn:
Huynh ấy lại đang chế thuốc sao?
Cô bé hít mũi mấy cái:
Từ xa ta đã ngửi thấy mùi thuốc.
Sở Tài Nguyên gật đầu:
Các ngươi đi tìm hắn đi.
Xích Ngân Tiêu vội vàng lắc đầu:
Ta không đi, ngươi tự đi đi.
Nó nói xong còn trợn mắt nhìn Sở Tài Nguyên:
Tên nhóc nhà ngươi không an phận gì hết.
Trước kia Sở Tài Nguyên còn biết sợ, bây giờ dù bị linh thú cao cấp trừng mắt thì hắn cũng không thấy sợ nữa
Hắn ngồi bệt xuống đất:
Đi hay không mặc kệ ngươi.
Trên người hắn chỗ nào cũng bị thương
Sau khi ngồi xuống, Sở Tài Nguyên bắt đầu bôi thuốc
Hắn đau đến mức khó thở, nhưng giờ hắn không giống như trước kia, động một tí là chảy nước mắt
Hai tháng nữa lại trôi qua, tu vi của Nam Ly Nguyệt đã đến Kim Đan kỳ viên mãn, sắp đột phá lên Nguyên Anh.
Liễu Loạn Ngữ vô cùng kinh ngạc
Tính ra thì Nam Ly Nguyệt còn nhỏ hơn đại đồ đệ của hắn, hơn nữa suốt hai mươi năm nay nàng không hề tu luyện, vậy mà vẫn có thể kết anh khi mới hơn trăm tuổi
Tiểu Thiền cưỡi Xích Ngân Tiêu đáp xuống từ trên trời cao, từ xa xa đã nhìn thấy Sở Tài Nguyên cởi trần chỉ mặc mỗi quần cộc, đang đứng luyện quyền giữa đám rắn
Tay chân hắn bị sưng tím cả lên, trên người cũng chằng chịt vết
thương.
Tư chất này thật sự khiến người khác cảm thấy khó tin.
Ngươi là người có tư chất tốt nhất mà ta từng gặp.
Liễu Loạn Ngữ nói với Nam Ly Nguyệt đang đứng trước mặt mình.
Nam Ly Nguyệt hiện giờ là chính mình, khi nghe thấy Liễu Loạn Ngữ khen mình thì gò má nàng ửng đỏ
Ta sắp bị hắn nhố trọc hết người rồi, ngươi nói có tức không cơ chứ.
Thằng nhóc kia thật độc ác
Nếu không vì Tiểu Thiền muội muội, ta đã không thèm để ý mà ăn hẳn từ lâu rồi, hừ.
Xích Ngân Tiêu tức giận hét lên.
Nó nói mười câu, Sở Tài Nguyên cũng không đáp lại một câu
Xích Ngân Tiêu càng nói càng cảm thấy chán nản:
Không thể ăn hắn, nhưng ta có thể ăn người
Tên nhóc ngươi còn không mau nói mấy câu dễ nghe làm cho ta vui vẻ đi.
Đến nay đã lâu như vậy, ta cũng nghi ngờ có phải hắn đã kết anh hay không.
Phù văn trận pháp, hắn nhìn qua cũng có thể học được
Tô Lâm An cảm thấy chẳng có chuyện gì mà tên khốn ấy không làm được cả.
Thỉnh thoảng lại có rắn bay đến cắn hắn, hắn phải ra tay nhanh, mạnh, chuẩn, bằng không bị trúng độc của rắn sẽ rất nguy hiểm
Tư chất của Sở Tài Nguyên rất bình thường, nhưng hiện tại đã tu luyện đến Kim Đan kỳ
Theo như hắn nói thì hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ kết đan trong khoảng thời gian ngắn như vậy, nhưng hắn cũng chẳng thấy vui chút nào
Không ngờ Tiểu Thiền đã là Kim Đan kỳ tầng bảy.
Thật sự là so sánh ra chỉ khiến người ta tức chết
Ngày nào hắn cũng tu luyện từ sáng đến tối không nghỉ ngơi, còn bị ép uống rất nhiều đan dược vớ vẩn, rèn luyện kinh mạch dưới sự giày vò của hàn độc trong người, kích hoạt tiềm lực của bản thân bằng cách kích thích từ độc tố, trải qua những ngày tháng sống không bằng chết trong sự giám sát của bầy rắn, nhưng tu vi của hắn vẫn không tăng nhanh bằng Tiểu Thiền.
Có Tiểu Thiền ở đây, mấy con rắn kia sẽ không dám ra tay ác độc như vậy nữa
Cơ bắp vốn căng cứng trên người hắn hơi thả lỏng
Hắn đứng im ở chỗ cũ không động đậy, miễn cưỡng gượng cười với Tiểu Thiền.
Những vết thương phải chịu mấy năm nay đã quá nhiều, hắn đã mất cảm giác.
Thật đáng thương.
Xích Ngân Tiêu nói,
Nếu ta đi, thằng nhóc kia sẽ lại mượn lông vũ của ta
Hắn nhổ rất nhiều..
Nó nâng một bên cánh lên, để lộ ra một nơi lông chim tương đối thưa thớt:
Ngươi nhìn đi, hắn nhổ lông ở đây này
Nàng rất muốn nói đây đều là công lao của tiến linh, nhưng nàng cũng biết, chuyện của tiến linh không được nói ra
Vì vậy nàng chỉ có thế mỉm cười, không phản bác cũng không nói gì, tỏ vẻ vô cùng dè dặt.
Cái cúi đầu thẹn thùng ấy khiến lồng ngực Liễu Loạn Ngữ vừa nhật vừa tê, giống như có con kiến đang bò loạn xạ trong lòng, khiến trái tim hắn ngứa ngáy vô cùng
Hắn lột bộ da của nó ra định luyện chế một bộ áo giáp hộ thân cho Nam Ly Nguyệt
Nhưng muốn chế t3ạo một bộ áo giáp hộ thân thượng phẩm còn cần rất nhiều nguyên liệu khác, hiện giờ hắn nghèo đến nỗi không một xu dính túi nên 9tạm thời chưa làm được
Dù chỉ là đá quý dùng để trang trí, giờ hắn cũng không mua nổi, thế nên nên đành phải tạm gác vi6ệc này sang một bên
Nói xong nó đột nhiên xù lông hét lớn:
Ta sẽ ăn ngươi!
Sở Tài Nguyên còn không thèm ngước mắt lên
Sau khi bôi thuốc xong, hẳn bèn nhắm mắt lại nằm trên mặt đất.
Hiện tại đã mấy năm trôi qua, chẳng lẽ hắn thật sự kết anh rồi sao?
Dưới đáy vách đá phía sau đỉnh Khai Dương, Lượng Kiểm Sơn
Nếu nó thật sự ăn thịt Sở Tài Nguyên, nhất định là thằng nhóc đó sẽ rất căm ghét nó, sau này chắc chắn hắn sẽ liên tục gây phiền phức cho nó
Trên người ngươi toàn mùi thuốc, chắc thịt cũng không ngon.
Nói không chừng còn bị trúng độc, ta ăn người làm cái gì?
Xích Ngân Tiêu nói xong thì thấy Sở Tài Nguyên nhanh chóng trở mình, đưa mông về phía nó rồi nói:
Vậy ngươi cũng đừng làm phiền ta nữa, để ta ngủ một lát.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.