Chương 327: Đảo nổi


Vốn hạ giới châu Kỳ Thiên mà hắn phụ trách còn có một trận tỷ thí với châu Vân Lai, kết quả không ngờ là Diệp Linh Vận lại chủ độ8ng vứt bỏ châu Vân Lai, đồng thời nhờ quan hệ để bán lại châu Vân Lai cho Huyết Nguyệt Giới.

Như vậy, vị mà bà ta đắc tộ3i phải cũng không tiện xử lý bà ta và châu Vẫn Lại nữa, chỉ có thể bỏ qua.

Châu Kỳ Thiên của hắn cũng coi là trong cái r9ủi có cái may, thoát khỏi kiếp diệt thế này.
Nào ngờ giờ vừa mới nhìn kết quả, Phương Cảnh Thiên đã sững cả người.
Tu sĩ của châu Kỳ Thiên đã bị diệt toàn bộ? Một vạn niệm châu đặt cược của hắn đã mất sạch.
Phương Cảnh Thiên sầm mặt kiểm tra lại kết quả một lượt, kinh ngạc hô lên:
Cái gì?

Đến ngay cả phân thân của tu sĩ thượng giới cũng bị chết sạch, nhiệm vụ dụ thú Phệ Căn cũng chưa hoàn thành?
Châu Vân Lai...
Phương Cảnh Thiên vuốt pháp bảo trữ vật của mình.
Hắn vẫn hơi xót một vạn niệm châu mà mình đã thua sạch kia.
Tu sĩ thượng giới có thể tấn công trực tiếp xuống hạ giới, nhưng sức mạnh của việc cắn trả, không phải là thứ mà Trương Tễ Nguyệt có thể chịu được.
Rất rõ ràng, Huyết Nguyệt Giới không định giữ lời, tu sĩ châu Vân Lai đã rơi vào tay Trương Tễ Nguyệt.
Gã Trương Tê Nguyệt đó có tu vi bình bình, thực lực cũng thường thường, nhưng lại có một tỷ tỷ được giới chủ Huyết Nguyệt Giới sủng ái, cho dù là bãi sẵn của Huyết Nguyệt Giới thì cũng sẽ nể mặt gã chút ít.
Chuyện gã có thể mua lại châu Vân Lai cũng chẳng có gì ngạc nhiên, Tiếc thật, châu Vẫn Lại này coi như xong đời rồi.
Hơn nữa sự trừng phạt ấy có thể nặng cũng có thể nhẹ, mọi người không ai dám cược.
Bởi lẽ đó, Trương Tê Nguyệt vẫn lôi tỷ tỷ mình ra, lấy được sáu tấm Tiên Sứ Lệnh từ chỗ người quản lý bãi săn.
Sáu phân thân của tu sĩ thượng giới hạ phàm, trước hết bắt đối cẩu nam nữ kia lại cho gã, sau đó hủy diệt hoàn toàn châu Vân Lại, tốt nhất là có thể hấp dẫn được thủ Phê Căn tới.
Thậm chí trong không khí vẫn còn sót lại hơi thở chất nhầy của thú Phệ Căn cực kỳ tươi mới.

Theo dấu mây này thì linh thuyền hư không đã bay qua đây có cấp bậc rất cao, e rằng có thể chứa được trên trăm vạn người!
Tu sĩ lên tiếng kinh ngạc ra mặt,
Phân thân đã đối nghịch với Trương công tử kia rốt cuộc có thân phận gì, sao lại có tiền báo cao cấp đến bậc này chứ?
Linh thuyền hư không vốn đã rất quý giá, mà linh thuyền hư không có thể chứa được nhiều người thế này lại càng hiếm có hơn.
Tu sĩ có thể sở hữu linh thuyền này, e rằng ít nhất cũng phải là một chậu chủ có khí vận ngút trời, đâu phải người mà họ có thể đắc tội được.
Gã không ngừng mở rộng thần thức, nhận ra cả châu Vân Lại chẳng còn được bao nhiêu vật sống.
Tuy rằng có vài người vẫn đang trốn trong trận pháp bị cảnh hay hang động gì đó, nhưng trong số những người này, không hề có đối cẩu nam nữ đã làm gã bị thương.
Chạy đi đâu cả rồi? Trương Tễ Nguyệt vỗ mạnh lên bàn, mấy bình rượu đặt trên đó đã vỡ vụn.
Dẫu sao thì, cho dù họ đã thắng nhưng cũng chẳng ai muốn mạo hiểm đắc tội với Huyết Nguyệt Giới mà chống lưng cho họ.
Dù có thể nào thì họ cũng khó mà tránh khỏi diệt vong.
Nếu đã vậy, trước đó cần gì phải giãy giụa khổ đau, lại còn khiến đám tu sĩ châu Kỳ Thiên của hắn bị diệt toàn quân chứ.
Sáu phân thân hạ phàm vội vàng điều tra, rất nhanh đã tập trung vào vùng băng tuyết ở phía Bắc.
Ở những nơi mà linh thuyền hư không xuyên qua, gió bão kẽ nứt sẽ để lại một vài dấu vết.
Rất nhanh, bọn họ đã phát hiện ra một vài dấu vết chứng tỏ có linh thuyền hư không xuyên qua kẽ nứt.
Không bao lâu sau, Phương Cảnh Thiên đã nhận được tin tức châu Vân Lai lại đổi chủ lần nữa.
Người mua lại châu Vân Lai là hỗn thế tiểu ma vương Trương Tễ Nguyệt của Huyết Nguyệt Giới.
Nghe ngóng qua, hắn biết ngay Trương Tễ Nguyệt chính là một trong những tu sĩ thượng giới tới châu Vân Lai để bắt thú Phệ Căn lần này, phân thân của gã đã chết ở dưới hạ giới.
Lợi hại đến mức đó sao? Nói như vậy, châu Văn Lai đã hoàn thành cuộc săn trăng máu.
Theo quy định, những tu sĩ còn sống có thể phi thăng thẳng lên Huyết Nguyệt Giới? Đây chính là lần đầu tiên cuộc săn do Huyết Nguyệt Giới tổ chức xảy ra tình huống như vậy.
Hắn cũng khá tò mò, rốt cuộc Huyết Nguyệt Giới có làm tròn lời hứa hay không.
Thế nhưng vừa nhìn, gã lập tức nhận ra có điều bất ổn.
Người đâu hết rồi?
Vạn Tượng Tông của châu Vân Lai giờ đã vườn không nhà trống, không nhìn thấy nổi một người sống nào.
Chẳng qua châu chủ của hắn đã cược với những người khác, bảo đảm tu sĩ ở dư6ới đó liều mạng trong cuộc đi săn, ai thắng thì người ấy sẽ được càng nhiều lợi ích.
Mấy năm nay, châu Kỳ Thiên của Phươ5ng Cảnh Thiên vẫn luôn chuẩn bị cho cuộc chiến kia nên đã bồi luyện ra rất nhiều tu sĩ lợi hại.
Cũng vì lẽ đó hắn cảm thấy lần này châu Kỳ Thiên sẽ nắm phần thắng rất lớn, cũng đặt theo một chút.
Nếu thú Phệ Căn không xuất hiện, lần này gã sẽ phải gánh trách nhiệm rất lớn.
Nếu không phải để báo thù, Trương Tễ Nguyệt cũng lười để tâm nhiều đến vậy.
Dù sao thì hình phạt cùng lắm là bị giam lại.
Nếu không phải tức đến phát điên lên, tu sĩ thượng giới sẽ không tùy tiện ra tay trực tiếp với hạ giới.
Đây là trói buộc của quy tắc thiên đạo dành cho họ, không ai có thể làm trái.
Muốn tấn công trực tiếp xuống hạ giới thì nhất định phải chịu đựng được sự trừng phạt của sức mạnh quy tắc này.
Tỷ tỷ gã không nỡ để gã phải chịu khổ, nhất định sẽ nghĩ cách đưa gã ra ngoài.
Trương Tễ Nguyệt sắp xếp sáu tu sĩ xuống hạ giới, còn gã thì dắt theo mười nữ tu xinh đẹp đến chiếc giường lớn ở gần Kiến Mộc trong thành Diệp.
Cả đám oanh oanh yến yên quay lại hầu hạ gã, còn gã thì khoác một chiếc áo đơn ngồi ở đầu giường, gác tay lên cái bàn nhỏ đặt giữa giường, vừa thưởng thức rượu ngon, vừa quan sát châu Vân Lai thông qua trận pháp của thành Diệp.
Gã quát đầy hung ác:
Trốn đi đâu hết rồi? Có đào ba tấc đất cũng phải moi chúng ra bằng được cho ta!
Chính vì lo lắng chuyện có liên quan tới Ma Quân Phệ Hồn nên gã đã lãng phí mất một ngày trời, kết quả giờ chúng đã chạy sạch? Đám tu sĩ hạ giới này có thể chạy đi đâu được cơ chứ? Lẽ nào, bọn chúng còn có cả linh thuyền hư không sao? Vừa nghĩ như vậy, Trương Tễ Nguyệt lập tức truyền âm,
Xem có dấu vết linh thuyền hư không xuất hiện hay không.
Nơi nào ở châu Văn Lai có gió bão từ kẽ nứt không gian, thì hãy đuổi tới đó kiểm tra đi!
Vì gấp rút muốn rửa sạch nỗi nhục, Trương Tễ Nguyệt bình thường không thích động não giờ đầu óc bỗng sáng suốt,
Trong bọn chúng có phần thân của tu sĩ thượng giới, nói không chừng thật sự là có linh thuyền hư không.
Màu lên!

Dù chúng có bay vào hư không rồi thì cũng phải bắt được người về cho bản công tử!
.
Một người khác nói:
Cứ báo cáo theo đúng tình hình là được.

Nghe nói lần này giới chủ cũng đã ngầm cho phép rồi, dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì cũng có Trưởng công tử gánh.


Sau khi bàn bạc một hồi, mấy người họ báo lại tình hình thực tế cho Trương Tễ Nguyệt.

Trương Tễ Nguyệt tức đến mức vỗ nát cái bàn dài trên giường.

Cuối cùng, gã nói:
Nếu như vẫn còn dấu mây thì chứng tỏ chúng vẫn chưa chạy được xa!
Gã quay đầu ra lệnh cho thị nữ bên cạnh:
Đi bảo bọn họ hủy diệt châu Vân Lai trước cho ta!
Châu Văn Lai sụp đổ, xung quanh sẽ không ổn định, dễ xuất hiện gió bão trong kẽ nứt, linh thuyền hư không cũng sẽ chịu ảnh hưởng.

Hơn nữa, nếu như dẫn dụ được thú Phệ Căn đến thì linh thuyền đang di chuyển ấy cũng chẳng thoát khỏi sự công kích của thú Phệ Căn.

Tới lúc đó có linh thuyền kia đỡ đòn, bọn họ muốn thu phục thú Phệ Căn cũng dễ dàng hơn nhiều.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Ấn Công Đức.