Chương 328: Muốn khóc
-
Ấn Công Đức
- Thanh Sam Yên Vũ
- 2291 chữ
- 2022-02-04 05:54:16
Trong miếu củ cải có một bức tượng ngọc đúc hình củ cải đại tiên, chính là dáng vẻ ban đầu của củ cải.
Sau khi Tô Lâm An8 tới thì làm phép, thay đổi vẻ ngoài của củ cải kia thành bản thân mình.
Một tín đồ thành kính đứng dậy từ đệm hương bồ3, khi ngẩng đầu dâng hương nhìn thấy tướng mạo của củ cải đại tiên đã thay đổi thì lập tức kinh ngạc đến mức làm rơi cả hương t9rong tay, lắp bắp nói:
Đại tiên, đại tiên...
ồn ào gì vậy.
Ông ta mau chóng chạy tới cầm chiêng ra khỏi miếu củ cải, gõ mạnh vào mặt chiêng một cái phát ra tiếng vang,
củ cải đại tiên đã tu được hình người, công đức viên mãn rồi!
Theo ông ta thấy, đã có được hình người thì chắc chắn là công đức viên mãn.
Ông ta gào xé họng như vậy, thoáng cái tin tức đã được truyền đi khắp nơi.
Người người nườm nượp đến xem, vây kín miểu củ cải.
Nó không thể cảm nhận được hơi thở tu vi quanh người nàng ta, giống hệt như một người phàm.
Nhưng người nói nàng ta là người phàm ấy hả? Nàng ta lại ẩn mình ngồi trên nóc nhà.
Trong đám tu sĩ ở dưới cũng có không ít Kim Đan kỳ, bọn họ căn bản không nhận ra nổi sự tồn tại của nàng ta.
Ừ.
Sau này các ngươi định sống ở trấn Thanh Thủy hả?
Tô Lâm An lại hỏi.
Tuy hơi do dự, nhưng Thỏ vẫn gật đầu với dáng vẻ không tình nguyện.
Nhưng động tác của hắn lại quá nhanh nhẹn, mọi người không ngăn lại nối, chỉ đành trơ mắt nhìn hắn xông vào miều củ cải trong trần.
Đội tuần tra của Sở gia như gặp đại địch, ngay cả gia chủ Sở gia tới xem miểu củ cải cũng bị kinh động.
Kết quả lại thấy, gã thanh niên mặc áo ngắn kia vừa nhìn thấy gia chủ sở gia thì tức khắc gào khóc nức nở nhảy bổ tới,
Ông ơi, có quỷ!
1 Sở lão gia tử:
..
Bàn tay to vốn đã nhấc lên của ông, khi nhìn rõ mặt mũi người vừa tới thì đã hạ xuống, mặc cho gã đàn ông đó bổ nhào vào người mình.
Đừng có làm phiền đến đại tiên.
Người gác miếu bất mãn l6ườm hắn một cái, sau đó ngẩng đầu nhìn, cũng phải trợn tròn mắt.
Ôi chao, quả nhiên củ cải đại tiên đã tu được tiền thâ5n.
Chẳng lẽ đây là nữ thần hạ phàm? Bức tượng ngọc kia sinh động như thật, xinh đẹp động lòng người, đúng là khiến người ta không dời nổi mắt.
Khi ấy nguyên thần của nàng còn suy yếu đến vậy, mà khi ở trong củ cải vẫn có thể phát huy thần uy mạnh mẽ, đánh đám tu sĩ Kim Đan kỳ kia đến mức khóc cha gọi mẹ.
Giờ quay lại nó, nàng nhận ra những thứ này vẫn còn.
Chỉ đập nhẹ một cái đã khiến cho một linh thú cấp tạm tột đỉnh quay cuồng đầu óc rồi.
Làm một dòng sông như thể cho tu sĩ trấn Thanh Thủy tôi luyện cơ thể, sau này họ cũng có thể có thêm một vài tu sĩ cao cấp, tư chất tu luyện của đời con đời cháu cũng cao hơn đối phần.
Phải biết rằng, tư chất tu luyện của người dân nơi này cực kỳ tệ.
Dù linh khí đã nồng hơn, tốc độ tu luyện của họ cũng tăng lên rõ rệt, nhưng vẫn không ổn chút nào.
Có người giỏi thư họa đã bày giấy bút mực nghiến ra, vung bút ngay tại chỗ, say mê vẽ lại tư thái của củ cải đại tiên lên mặt giấy.
Sau này họ cũng phải đổi bức tranh cúng bái trong nhà thôi.
Cũng có người bó tay mà nói:
Củ cải đại tiên hồi trước còn dễ vẽ, giờ vẽ thế nào đây?
Tiểu thiếu niên của Sở gia cũng chạy tới xem, kết quả vừa nhìn thấy đã ngây ra như phỗng, mãi vẫn chưa hoàn hồn lại được.
Nó liếc thấy Tô Lâm An không hề có uy áp trên người, trông như chẳng có lấy chút tu vi nào, cuối cùng đảo mắt nói:
Ngươi suốt ngày bắt nạt ta, còn tóm tại ta, ta.
Sao ta phải đồng ý với ngươi chứ!
Nói xong nó còn bật nhảy thật mạnh, làm bộ muốn cho Tô Lâm An một cái bạt tại.
Nó muốn thử xem, tu vi hiện giờ của Tô Lâm An thể nào.
Thấy thứ nho nhỏ núp ở trong đó không ra ngoài, nàng tức giận hô lên một tiếng:
Thỏ
Tô Thỏ:
...
Nó cảm thấy Tô Lâm An hiện giờ có hơi kỳ lạ.
Tô Lâm An giải quyết xong vấn đề tư chất của tu sĩ trấn Thanh Thủy, đang định rời đi thì chợt nhìn thấy Sở Tài Nguyên đang lảo đảo bước tới.
Hắn đứng trước cổng trấn, mặt đầy vẻ lưỡng lự, xem ra là hơi sợ sệt khi trở về chốn quê nhà? Hắn vẫn luôn không chịu xuống núi nhận người thân, không ngờ lần này lại tới đây.
Lẽ nào, là do bị nữ quỷ dọa sợ? Thấy dáng vẻ kinh sợ hiện giờ của hắn, cũng coi như có chút bóng dáng của Sở Tài Nguyên trước đây rồi.
Đứa bé xa quê bao năm này, giờ cuối cùng cũng trở lại rồi.
Sao đã lăn lộn ở ngoài bao năm mà vẫn còn bộ dạng này cơ chứ?
Ăn nói linh tinh, quỷ ở đâu ra.
Trấn Thanh Thủy ta có củ cải đại tiên bảo vệ, yêu tà bất xâm.
Bàn tay lớn ấy nhẹ nhàng xoa đầu Sở Tài Nguyên.
Thấy Sở Tài Nguyên cứ quanh quẩn ở ngoài mãi không dám vào, Tô Lâm An híp mắt lại, nảy ra một kế.
Nàng bay đến phía sau Sở Tài Nguyên, cười khẽ một tiếng.
Đi đôi với tiếng cười đó là một luồng khí lạnh chui vào cơ thể hắn, khiến hắn rét run cầm cập.
Nó và Đan Đan đều thích nơi đây, non xanh nước biếc người dân chất phác, linh khí còn cực kỳ nồng đậm.
Nó biết giờ thế giới bên ngoài và thượng giới đều cực kỳ nguy hiểm, nào nỡ rời khỏi.
Tô Lâm An mỉm cười, nhấc tay chỉ về núi Kỳ Liên cách đó không xa,
Nếu đã muốn ở lại, thì cũng phải đưa ra chút lợi ích chứ, đúng không.
Thỏ đang muốn gào khóc thảm thiết thì đã bị Tô Lâm An tóm lấy đôi tai dài,
Làm một dòng sông linh dịch đi, ở đó!
Hả?
Năm ấy ở ngoài núi Long Đầu, bọn họ đã làm một dòng sông linh dịch, ngăn những tu sĩ khác vào hang động.
Có điều nghĩ lại thì Thỏ cực kỳ tinh ranh, chắc chắn nó đã biết chăng ai trốn nổi, cho nên mới tới cùng Vân Đàn.
Hoa Đan Chu đâu?
Tô Lâm An thấy Thỏ co lại ở đó không có ý lên tiếng, bèn hỏi.
Thỏ lập tức run tai.
Nó chính là linh thú cấp tạm tột đỉnh, đã sắp đột phá lên cấp chín.
Nếu như giờ thực lực của Tô Lâm An không bằng nó, sao nó có thể ngoan ngoãn nghe lời được chứ.
Chắc chắn là nó phải vùng lên làm chủ, để cho nàng hầu hạ bên cạnh cả ngày, chải lông cho nó, làm nô tỳ rửa chân cho nó! Kết quả là Thỏ vừa nhảy lên đã bị Tô Lâm An nhẹ nhàng đập xuống.
Củ củ củ, củ cải đại tiên lại xinh đẹp đến vậy sao?
.
Tô Lâm An sung sướng ngồi trên nóc miếu, nghe mấy người họ khen nàng xinh đẹp đủ kiểu, cười không khép nổi miệng.
Nàng còn tự ôm má mình nói:
Tượng ngọc có thừa tiên khí nhưng lại không đủ màu sắc tươi đẹp, không thể lột tả hết được vẻ đẹp của ta.
Rõ ràng nhìn nàng chắc dùng chút sức nào, cũng không vận chuyển linh khí để làm phép, nhưng cú đập kia lại khiến nó hoa mắt chóng mặt, đứng cũng chẳng vững.
Ngươi người ngươi, ngươi đã thi triển pháp thuật gì?
.
Tô Lâm An liếc nhìn lòng bàn tay trắng nõn của mình, lắc đầu đáp:
Đâu có.
Ta khỏe bẩm sinh.
Trước kia củ cải này đã có sức mạnh cực lớn, đao thương chém chẳng hề gì.
Muốn cải thiện, thì phải bắt đầu từ gốc rễ.
Đan Đan và ta đang rất yếu.
Muốn làm một dòng lệnh dịch.
Thỏ vẫn hơi không vui.
Nếu như lại gặp phải đảm phân thân của tu sĩ thượng giới nữa, chắc nàng cũng có thể nhẹ nhàng đập chúng thành thịt vụn.
Vậy linh dịch.
Không đợi Tổ Lâm An nói xong, Thỏ đã lấy tai che đầu, vội vàng tiếp lời:
Làm ngay đây, ta sẽ về làm ngay.
Không bàn bạc với Đan Đan yếu ớt một chút hả?
Tô Lâm An híp mắt, cười tủm tỉm hỏi.
Thỏ lắc đầu nguầy nguậy,
Ta sẽ về ngay.
Nói xong, nó đã nhanh chóng nhảy tót đi, hóa thành một luồng sáng trắng rồi biến mất.
Tuy rằng thời còn trẻ Vận Đàn ngang ngược hiểu chiến, nhưng sau khi lớn tuổi thì tính tình cũng đã bớt phóng túng rất nhiều.
Nó vẫn cực kỳ yêu mảnh đất đã nuôi mình lớn lên này.
Ngược lại, việc Thỏ ra giúp đỡ mới khiến Tô Lâm An thấy ngạc nhiên.
À, không đúng, ngươi còn xinh đẹp hơn cả hổi trước nữa.
Chuyện Vân Đàn và các ngươi tới giúp đỡ, Nam Ly Nguyệt đã nói lại với ta rồi.
Nhắc đến Vân Đàn, trên mặt Tổ Lâm An mới hiện lên nét bị thương.
Nghe nói thú Phiên Vân ấy đã hy sinh chính mình để cứu châu Văn Lai.
Tuy rằng Tô Lâm An có hơi kinh ngạc, nhưng cũng không thấy quá bất ngờ.
Nếu như có thể dùng đá nhiều màu để đúc tượng thì tốt biết mấy.
Tốt nhất là phải thay quần áo hằng ngày.
Chứ ngày nào cũng chỉ mặc một bộ nhìn phát ngán.
Liếc đến bức tranh phía dưới kia, nàng lại lắc đầu,
Nói đến thì, bức tranh trên tấm bình phong kia của Mục Cẩm Vân vẫn đẹp hơn.
Trong tranh có trận pháp, sinh động như thật.
Nàng ngồi chốc lát thì bỗng liếc mắt nhìn về phía tán cây xanh um tươi tốt phía đối diện, vẫy tay với cành lá sum sê kia.
Dòng linh dịch nóng bỏng, ngay cả Nguyễn Anh kỳ khi vào đó cũng sẽ bị nung chảy không còn xương cốt.
Làm cái dòng sông như thể để làm gì?
Ta sẽ nghĩ cách để pha loãng nó một chút, thêm vài thứ vào trong, tạo ra một dòng sông nhỏ có thể dùng để tôi luyện cơ thể.
Tô Lâm An nói.
Giờ thể đạo khó khăn, muốn canh giữ được vùng thể ngoại đào nguyên này thì chắc chắn sẽ tốn chút tâm sức.
Đã nhiều năm nay, trấn Thanh Thủy không có người ngoài vào.
Mọi người cũng biết rõ nơi đây có kết giới, người ngoài không thể tới gần.
Giờ bỗng thấy một gương mặt lạ lùng thì tất nhiên là họ sinh lòng cảnh giác.
Đan Đan bị thương không nhẹ, vẫn đang dưỡng thương đó!
Trần Thanh Thủy này dồi dào linh khí, quả đúng là một vùng đất lành phong thủy tốt.
Nhưng nó lại lo Tô Lâm An sẽ bảo Đan Đan về sau cung cấp cả linh khi lá hoa gì gì đó cho tu sĩ trấn Thanh Thủy.
Nó không nỡ để Đan Đan làm vậy.
Nó chỉ muốn canh giữ hoa Đan Chu, sống yên ổn qua ngày thôi.
Nào ngờ nó đã thu hết hơi thở lại, ẩn núp kỹ đến vậy rồi, nhưng vẫn bị Tô Lâm An phát hiện.
Bất đắc dĩ, Thỏ chỉ có thể lấy hết dũng khí đi qua, cụp tai nói:
Chúc mừng chúc mừng, cuối cùng đã khôi phục lại dung mạo ban đầu.
Sở Tài Nguyên lập tức thấy lưng tê rần, cứng đờ tại chỗ.
Đợi đến khi hắn quay đầu nhìn lại thì đã sợ mất hồn mất vía.
Giờ hắn cũng chẳng để ý đến chuyện không còn mặt mũi nhìn phụ lão hương thân nữa mà xông thẳng vào trong trần, đi đến nơi đang đông người náo nhiệt nhất, cũng chính là miêu củ cải..
Đây không phải là điều mà người phàm có thể làm được.
Nó định quan sát thêm một hồi.
Nó muốn lên nhận người quen lại sợ bị Tô Lâm An bắt đi làm việc.
Ông vẫn rất bận lòng về thằng cháu trai lớn xác này.
Đi thôi, ta đưa cháu tới miếu củ cải dâng một nén hương cho đại tiên
Sở lão gia tử kéo Sở Tài Nguyên đi vào miểu củ cải.
Những người đang vẫy ở cửa nhìn thấy họ thì lập tức nhường đường, mà những con cháu khác của Sở gia nhìn thấy Sở Tài Nguyên thì ngạc nhiên không kể xiết,
Đây chính là tiểu thúc thúc đã từng được đại tiên chỉ điểm và bảo vệ đó sao?
Sao trông chẳng giống gì hết vậy! Đợi đến khi vào miếu, Sở Tài Nguyên mới tỉnh hồn lại, cảm thấy cả người ấm áp dễ chịu, cái tay được ông nội nắm thì nóng hầm hập.
Hắn ổn định lại tâm lý, nhận lấy hương từ tay ông rồi cung kính dâng hương.
Vừa ngẩng đầu, nhìn thấy bức tượng ngọc đại tiên kia thì sắc mặt hắn tái nhợt, lại gào lên:
Diễm quỷ!
Lần này đúng là chọc vào tổ ong vò vẽ rồi.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.