Chương 443: Cạnh tranh


Các nàng không hề có cảm giác may mắn khi sống sót được qua tai nạn, bởi hai chữ mà Hồng Diệp nói ra trước khi chết, chẳng khá8c nào một cây búa tạ gõ vào trái tim các nàng.


Chạy mau!
Chạy đi đâu? Chạy thế nào? Cả người Mộc Tường Vi đều đau đ3ớn dữ dội, kinh mạch khí huyết gần như đã bị bẻ gãy hết sạch.

Nàng ta nằm trên mặt đất, cả tay chân đều nhũn ra, mất 9hết sức lực, muốn gắng gượng ngồi dậy cũng không thể.
Bọn họ quay lại không khác gì là tự chui đầu vào lưới.
Hai nàng trở lại đó, hy sinh bản thân, chính là muốn giành một con đường sống cho người khác, để truyền đi được tin tức võ giả khí huyết sa đọa đã xuất hiện và ẩn mình trong dãy núi Huyết Đằng này...
Chân Phùng Cương như bị đóng đinh trên mặt đất, không bước nổi nữa.
Mà trong vùng dây leo máu này, nàng ta không nhìn thấy Chiến Lâm Thiên, cứ như kẻ đó chưa từng tồn tại.
Võ giả kiệt xuất nhất trong thế hệ trẻ của thành Mẫu Đơn, ngay cả thi thể cũng chẳng còn.
Kiều Nhất Miêu cẩn thận bước qua nơi đó, tỉ mỉ tìm kiếm quả đỏ.
Dốc sức vật lộn mãi, nàng ta mới chỉ hơi nhúc nhích được ngón t6ay.
Sau khi bắn mũi tên kia ra, tu vi của Mộc Tường Vi đã bị phê sạch.
Huyết nguyên châu đã bị hủy, sau này c5ũng không còn sức mạnh huyết mạch.
Nàng ta bây giờ, dù có sống sót được cũng chẳng bằng nổi những người bình thường chưa thức tỉnh huyết mạch.
Mất đi sức mạnh, nàng ta chẳng còn khả năng trở thành chiến sĩ khí huyết nữa.
Ôm bao mộng tưởng tiền vào bị cảnh, vậy mà lại thành ra thế này.
Vì vậy, hắn ta bèn thi triển sức mạnh khí huyết, truyền âm thanh ra xa trước,
Này người bạn phía trước, ta là võ giả thành Kim Đồng.
Trong dãy núi Huyết Đằng có võ giả khí huyết sa đọa Hồng Diệp, ngươi có thể cùng ta, mau chóng truyền tin tức này đi được chăng?

Sa Ma Hồng Diệp?
Một giọng phụ nữ vang lên,
Cô ta chết rồi.
Rõ ràng hình bóng người phụ nữ kia còn ở rất xa, nhưng tiếng nói lại như vang lên ngay bên tai.
Còn có một luồng gió âm u thổi qua làm hắn ta cảm thấy tại mình rét lạnh, như vừa bị một bàn tay lạnh ngắt vừa véo lấy.
Hắn ta nuốt nước bọt, sắc mặt biến đổi không ngừng, đôi mắt nhắm chặt lại như không đành lòng nhìn tiếp nữa.
Trong nháy mắt đó, hắn ta quyết định.
Hắn ta không quay lại! Hắn ta phải chạy, hắn ta không thể lãng phí cơ hội mà các nàng đã tranh thủ cho bản thân.
Ngay lúc hắn ta dự định vận chuyển sức mạnh huyết mạch thì một gương mặt đột ngột xuất hiện ngay trước
mắt, chóp mũi đối phương gần như đã dính sát vào chóp mũi hắn ta.

Cổ, Cổ...
Cổ Hàn Ngọc! Sao tốc độ của ả ta lại nhanh đến thế? Nhưng ngay sau đó, đôi mắt Phùng Cương đã trợn tròn, con ngươi giãn rộng.
Hắn ta cũng dợm bước quay đầu, nhưng, trong khoảnh khắc nghiêng người chuẩn bị quay lại, Phùng Cương đã do dự.
Hắn ta biết rõ sự lợi hại của Hồng Diệp, hắn ta còn có thể thấy rõ trong vòng vây của cát đỏ, Chiến Lâm Thiên đã bị bóp nát thảm thiết đến thế nào.
Đó là Chiến Lẫm Thiên đấy! Cường giả tu vi cảnh giới Thuần Huyết, vậy mà cũng trở nên yếu ớt trước Sa Ma Hồng Diệp.
Phép thần thông huyết mạch của hắn ta có liên quan đến mắt, có thể nhìn xa mấy ngàn dặm, bởi vậy hắn vẫn luôn đảm nhiệm vai trò lính trinh sát trong Đồng Mộc Quân.
Sau khi ba người tách ra, sức mạnh khí huyết lập tức được vận chuyển đến cực hạn, hắn ta liều mạng chạy về phía trước.
Bởi vì hắn ta biết, mình chạy càng chậm thì càng có khả năng bị đuổi kịp.
Hắn ta nhất định phải chạy! Không phải hắn ta sợ chết, hắn ta không phải là đào binh.
Hắn ta chỉ là, chỉ muốn truyền tin tức này ra ngoài mà thôi.
Đúng, chính là như vậy.
Nàng ta cũng muốn chạy thật nhanh, nhưng với tình trạng thế này thì dù có chạy cũng không chạy được bao xa.
Chẳng bằng đến xem thứ quả đỏ kia còn ở đó hay không.
Quả đỏ có thể khôi phục khí huyết nhanh chóng.
Trùng Huyết Duyên!
Không chỉ vậy, bốn phía xung quanh Cổ Hàn Ngọc, bóng đen mà hắn tưởng là pháp bảo phi hành, không ngờ lại toàn là trùng Huyết Duyên, dày đặc!

Ngươi!

Bóng ma tử vong bao trùm trên đỉnh đầu, hắn ta không nhanh không được.
Mặc dù đã chạy rất xa, song chỉ cần hắn ta quay đầu lại thì hai mắt vẫn có thể nhìn thấy được dãy núi Huyết Đằng.
Cũng vì vậy, Phùng Cương thấy Mộc Tường Vi và Kiều Nhất Miêu đều đã vòng trở lại, đánh nhau với võ giả khí huyết sa đọa kia.
Kiều Nhất Miêu thầm cầu nguyện:
Mong là vẫn còn.

Dãy núi Huyết Đằng đã bị rìu của nàng ta chém làm hai nửa.
Tuy đám dây leo máu đã bị hủy một ít, nhưng phần lớn vẫn chưa bị ảnh hưởng, vẫn đỏ rực chói mắt như đá quý.
Hắn ta thấy trong mắt ả có ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, sau đó, trước mắt hắn ta tối sầm, máu trong cơ thể như bị đông lại, cả người phát lạnh.
Hắn ta nhìn thấy một ngón tay chậm rãi đặt lên giữa chân mày của hắn.
Trên ngón tay, có một con...
Nhưng, nàng ta không hề hối hận.
So với Chiến Lâm Thiên thành Mẫu Đơn thì ít ra bây giờ nàng ta vẫn sống, còn thành công giết chết một võ giả sa đọa, cứu được người khác.
Mí mắt càng lúc càng trĩu nặng.
Kiều Nhất Miêu không nói gì.
Nàng ta đã thiêu đốt sức mạnh huyết mạch, cảnh giới giảm sút rất nhiều, suốt đời này không còn khả năng khôi phục huyết mạch Bích Lam nữa.
Bởi tiêu hao quá nhiều sức mạnh nên giờ nàng ta cũng vô cùng mệt mỏi.
Đừng quay đầu lại nhìn!
Đừng lãng phí sức lực quay đầu lại nhìn.
Cho dù phía sau có chuyện gì xảy ra cũng không được nhìn nữa.
Nàng ta dùng tay áo lau qua quả đỏ rồi nhét luôn vào miệng.
Nàng ta vốn định đút một quả khác cho Mộc Tường Vi, nhưng chợt nghĩ đến chuyện huyết nguyên châu của Mộc Tường Vi đã bị hủy, nếu ăn vào mà quả đỏ không được sức mạnh huyết mạch hóa giải thì Mộc Tường Vi sẽ nổ tung xác mà chết.
Bởi vậy, Kiều Nhất Miếu chỉ có thể cất hai quả còn lại đi.
Sau khi ăn quả đỏ vào, trong bụng nàng ta như có một ngọn lửa bùng lên, tỏa ra hơi ấm cuồn cuộn không ngừng, truyền khắp thân thể của nàng ta.
Kiều Nhất Miếu khôi phục được một ít sức lực, đang định rời khỏi nơi này thì chợt nhận ra bùn đất dưới chân mềm nhũn.
Chỉ thấy cái khe bị nàng ta bỏ ra ban nãy, lúc này đột nhiên mở rộng.
Nhưng lúc này, nàng ta không thể nghỉ ngơi.
Kiều Nhất Miều đỡ Mộc Tường Vi dậy, công trên lưng mình.
Nàng ta không chạy trốn mà quay trở lại dãy núi Huyết Đằng.

Ta không phải đào binh! Ta chỉ muốn truyền tin ra ngoài!
Phùng Cương lẩm bẩm.
Hắn ta không ngừng lặp lại những lời này, dùng chính nó để thuyết phục bản thân mình.
Ngay sau đó, hắn ta quay ngoắt người lại, tiếp tục chạy nhanh về phía trước.
Hắn ta phải đi tìm sự giúp đỡ của những người khác, phải nói cho mọi người biết, lần này có võ giả khí huyết sa đọa lọt vào bí cảnh - là Sa Ma Hồng Diệp! Sau khi mặt trời khuất núi, trên bầu trời lấp lánh những vì sao, Hắn ta đã chạy tròn hai canh giờ, cuối cùng đã thấy bóng người ở phía xa.
Có lẽ bởi cách quá xa, nên dù Phùng Cương đã dùng tới phép thần thông của hai mắt cũng không thể nhìn rõ được mặt đối phương.
Hắn ta chỉ nhìn ra đó là một người phụ nữ, đang ngồi trên một pháp bảo phi hành màu đen kịt: Tuy võ giả bảy thành đã cùng giao hẹn, lúc gặp nhau trong bị cảnh, trừ khi có xung đột lợi ích, nếu không sẽ không tùy tiện ra tay với nhau, nhưng Phùng Cương vẫn lo đối phương sẽ ra tay tấn công trước.
Chẳng bao lâu sau, nàng ta đã nhặt được hai quả.
Trên quả đỏ còn vương lại vết máu, rõ ràng, máu trên đó là của Chiến Lẫm Thiên.
Tuy quả đỏ vô cùng rắn chắc, nhưng Kiểu Nhất Miêu tìm một hồi cũng chỉ nhặt được ba quả, e rằng những quả khác đều đã bị Hồng Diệp hủy chung với Chiến Lâm Thiên rồi.
Nàng ta ăn nó rồi, ít ra còn khôi phục được sức chiến đấu.
Nếu trên xác Chiến Lâm Thiên còn có pháp bảo chưa hỏng, vậy thì càng tốt.
Pháp bảo phi hành mà y cưỡi ban nãy vô cùng tốt.
Trong lúc không ngừng chớp mắt, nàng ta thấy Kiều Nhất Miêu lảo đảo đi tới đây.
Kiều Nhất Miêu vốn thấp hơn nàng ta rất nhiều, lúc này không biết có phải do nàng ta đang nằm hay không mà trong vầng trời đỏ rực mông lung ấy, hình dáng Kiều Nhất Miêu trong mắt nàng ta bỗng cao lớn khác thường.
Ánh chiều tà phủ lên người nàng ấy một tầng ánh kim.
Nàng ta căn bản chưa kịp phản ứng gì đã ngã thẳng xuống khe nứt đó!

Phùng Cương chạy trốn rất nhanh.
Một nỗi sợ hãi vô danh đột nhiên dâng lên trong lòng, chân của hắn ta bất giác đã run lẩy bẩy.
Phùng Cương run rẩy giơ tay, sờ lên lỗ tai lạnh ngắt.
Nơi đó không hề có gì khác thường, ngoại trừ việc nó đã hơi lạnh.

Tuy thực lực của người quá kém, nhưng nếu đã gặp phải thì ta tạm thời chịu ấm ức chút vậy, dùng tạm một lát.
Lời vừa dứt, ngón tay đã chạm tới giữa chân mày của Phùng Cương, đâm luôn ra một chấm máu ở đó.

Trùng Huyết Duyên chui vào theo chấm máu đó.

Đợi đến khi trùng Huyết Duyên chui hẳn vào đầu hắn, chấm máu kia lập tức biến mất.

Cả người Phùng Cương co quắp, hai mắt nhắm nghiền.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Ấn Công Đức.