Chương 444: Khiếp sợ


Như bây giờ, nó chính là Cổ Hàn Ngọc.

Mục tiêu của Cổ Hàn Ngọc là dãy núi Huyết Đằng.
Vì vậy, nàng không hề do dự mà lựa chọn tự bảo vệ mình.
Nàng ném một trận bàn phòng ngự ra, đồng thời còn nắm lấy một hình nhân thế mạng.
Trong khoảnh khắc chúng nổ tung, một luồng áp lực sức mạnh khí huyết vô cùng lớn đột nhiên dâng trào làm cả người run rẩy, đôi mắt trở nên đỏ tươi.
Đưa tay lau một cái, trên gương mặt đã dính máu tươi.
Điều khiển ả kinh ngạc hơn là, đám tơ liễu kia chính là vô số những con sứa nhỏ.
Chúng dần phồng lên ngay trước mặt ả, lại
bụp
một tiếng, nổ tung.
Trước sức mạnh này, đám người bọn họ chỉ như con sâu cái kiến, nhỏ bé không hề đáng kể.
Hệt như họ vừa rơi vào một đầm lầy, càng giãy giụa thì càng chìm sâu.

Vốn ta còn có thể tồn tại trên đời này thêm trăm năm.
Song để khiến bọn chúng phát hiện ta mà tổn thất nhiều thế này, e rằng ta chẳng còn sống được tới lần mở bí cảnh sau nữa.

Ta nhất định phải tìm được truyền nhân của ta.

Các ngươi, nhất định phải có người qua được khảo nghiệm đấy...

Nếu không thì, nếu không thì...
Gương mặt già nua nứt ra, xuất hiện vô số vết rạn như một tấm gương vừa bị đánh vỡ.
Nếu kẻ khác gặp nó thì ắt là cửu tử nhất sinh, nhưng không may cho nó, kẻ nó gặp phải lại là Tô Lâm An bách độc bất xâm.
Mà pháp bảo trên người Tùng Trúc Kiếm cũng quả là lợi hại, có thể đóng băng con rết lại trong một khoảng thời gian ngắn.

Có vài kẻ số chó thể đấy.
Tùng Trúc Kiếm than thở,
Nếu không thì sao lại có người vừa sinh ra đã mang huyết mạch Hoàng Kim, là người hoàng tộc.
Lúc nói mấy lời này gã còn hơi ủ rũ, Tô Lâm An vừa định tiếp lời thì lại nghe gã nói thêm:
Có người lại giống như ta, là cháu trai ruột của thành chủ, dù không mang huyết mạch Hoàng Kim thì cũng chẳng có đứa nào dám trêu
vào.

Đương nhiên, có cơ duyên, cũng sẽ có nguy hiểm.
Dưới đây có một loài linh thủ tên là rất cát, tốc độ nhanh, thực lực mạnh, còn chứa kịch độc.
Cỗ kiệu bằng trùng Huyết Duyên tăng tốc nhanh chóng, bóng dáng ả ta biến mất tại chỗ chỉ trong nháy mắt.
Nhưng bởi đang ký sinh trong cơ thể xác thịt, hơn nữa phải tránh né uy áp của chính bí cảnh, nên giờ ả chỉ có thể thi triển ra thực lực tương đương với cảnh giới Thuần Huyết tột đỉnh.
Trong mỗi mảnh gương là một gương mặt khác biệt, giờ phút này nhìn lão vô cùng đáng sợ.
Vô số âm thanh chói tai cùng nhau thét lên:
Nếu không, thì phải ở lại nơi này, cùng tiêu tan với ta đi!
Lão vừa dứt lời, toàn bộ bị cảnh đều rung lắc dữ dội tựa như có một bàn tay khổng lồ đang khuấy đảo trận pháp thiên địa trong bí cảnh.

Xuống đất, xuống dưới lòng đất rồi.

Những kẻ chưa chết đều đã xuống lòng đất.
Ha ha ha ha ha! Khảo nghiệm của ta sắp bắt đầu được rồi.
Vẻ mặt của lão vô cùng điển cuồng, gương mặt già nua trở nên mơ hồ không thể nhìn rõ, Chốc chốc lão lại biến ảo diện mạo, cứ như trong cơ thể lão có cất giấu vô số khuôn mặt khác nhau.
Đất này sẽ không nứt ra vô cớ.
Ả phải xem thử, rốt cuộc là kẻ nào đang giả thần giả quỷ! Trên không trung, những tơ liễu đang bay phất phơ lại biến thành sửa.
Võ giả thành Kim Đồng, Mộc Tường Vi và Kiều Nhất Miêu? Con trùng Huyết Duyên đang ký sinh9 vào Phùng Cương mơ hồ nói ra hai cái tên này, trong đầu nó lập tức hiện ra thông tin về hai kẻ đó.
Nó ký sinh vào n6gười Cổ Hàn Ngọc, đồng thời sẽ cắn nuốt tư tưởng và ý thức của ả ta, tất nhiên sẽ có vài phần hiểu biết với những võ giả tha5m gia lần thử luyện này.

Bụp!

Đám sứa xông tới đó nối nhau nổ tung xung quanh ả, uy lực không thể khinh thường.
Ra tay trước thì chiếm được lợi thế, tuyệt đối không thể để con sứa kia lại gần.
Một tiếng
đoàng
vang lên dữ dội, con sứa khổng lồ trên bầu trời đã bị nổ tung.
Chúng đã mất đi mục tiêu, lại chậm rãi bay lên bầu trời.
Bóng dáng ông già kia lại hiện trên mình sứa.
Đúng lúc này, mặt đất dưới chân Cổ Hàn Ngọc bỗng nứt ra.
Vốn ả có thể trốn thoát được, nhưng lúc này ả đã thấy vô số tơ liễu bay nhanh đến nên chỉ có thể thuận thể chui xuống khe nứt.
Nhờ vậy, dọc đường đi cả hai tuy có sợ nhưng không gặp nguy hiểm gì cả, bầu không khí vẫn khá thoải mái.

Không biết giờ đến nơi nào rồi.
Tùng Trúc Kiểm thì thầm,
Ngươi nói xem, hiện tại liệu đã có ai gặp được truyền thừa huyết mạch chưa?

Không phải nói truyền thừa trong bí cảnh hồ Thiên này đã bị vét sạch từ lâu rồi à.
Tô Lâm An:
...
Gã cười hề hề, đang định nói tiếp thì sắc mặt bỗng thay đổi, sức mạnh khí huyết khắp toàn thân tỏa ra, hình thành một lá chắn phòng ngự.
Lúc này Tô Lâm An đã vô cùng tin tưởng vào trực giác đối với mối nguy hiểm của Tùng Trúc Kiếm.
Điên rồi! Thứ này rốt cuộc là gì mà lại có thể khiến ả sinh ra cảm giác khiếp sợ đến thế.
Ả cảm thấy mình khó mà thắng nổi nó.
Chiếc kiệu bay thẳng về hướng dãy núi Huyết Đằng.
Nhưng chính lúc này ả bỗng nhíu mày, ngửa đầu nhìn lên bầu trời.
Chúng trải rộng, chằng chịt như một tổ ong dưới lòng đất.
Trước đó bọn họ đã tìm được một đóa hoa Cốt Diệm trong một cái hang.
Nghĩ vậy, mỗi Cổ Hàn Ngọc khẽ nhếch, tạo thành những tiếng xì xì, đám trùng Huyết Duyên kia lại tụ tập thành một cỗ kiệu.
Ả ngồi trên kiệu, tay phải cầm sáo xương, lơ đãng gõ lên lòng bàn tay trái, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã.
Khóe miệng Cổ Hàn Ngọc vừa thoáng hiện nét cười thì đã cứng đờ ngay tức khắc, trong con ngươi thoáng qua nét hốt hoảng.
Vô số vật thể giống như tơ liễu bay tới đây với tốc độ vô cùng nhanh chóng, chớp mắt đã tới trước mắt ả.
Cứ thể là chết rồi? Ả còn đang nghi hoặc thì đã thấy trên bầu trời phía xa, từng đám sứa trắng đã bay vọt về phía này với tốc độ chóng mặt.
Ả loáng thoáng cảm thấy có gì đó bất thường, bèn thổi cây sáo xương.
Đám sứa này nhanh hơn ả nghĩ rất nhiều, hơn nữa chúng không chỉ có ở một chỗ mà tràn tới từ bốn phương tám hướng.

Bụp!

Bụp!

Dù sao còn chưa lên mặt đất được thì cứ tìm ở dưới này xem sao, biết đâu sẽ gặp được cơ duyên gì đó.
Cứ thể đi tới đi lui, hai người cũng phát hiện được không ít thứ.
Nếu muốn có truyền thừa huyết mạch thì phải tới gần cây cầu gãy, mà cây cầu gãy đó dễ tìm đến vậy sao?
Tô Lâm An thẳng tay giội nước lạnh.
Nàng còn chưa tìm được đây này, lẽ nào kẻ khác còn mạnh hơn nàng?
Trên bầu trời, thứ vật thể trôi nổi màu trắng kia lại xuất hiện.
Loại sinh vật trong suốt màu trắng trông như sứa này, nhìn thì không hề có chút sức uy hiếp nào, nhưng lại làm ả sinh ra cảm giác vô cùng khó chịu, cứ như ả đang bị ai đó nhìn lén.
Ả không nhịn nữa mà giơ tay chỉ lên, một đường khí huyết phóng ra từ đầu ngón tay, biến thành một mũi nhọn màu đỏ bắn thẳng về phía con sứa trên không trung.

Bụp
một tiếng, con sứa nổ tung, chẳng có chút nguy hiểm nào.
Tô Lâm An và Tùng Trúc Kiếm đang đi trong lòng đất.
Dưới này chi chít những hang động.
Đúng lúc này, toàn bộ hầm ngầm bắt đầu rung lắc, vô số cát đá rơi xuống suýt chôn sống bọn họ.
Những hang động chằng chịt đã biến mất chỉ trong chớp mắt, thêm nữa đất đá vẫn không ngừng nứt ra rồi hợp lại, như có một bàn tay đang khuấy trời đảo đất, đùa nghịch với núi sông, địch mạch nơi đây.
Những phù văn trận pháp đó đã nhận được chỉ dẫn từ nơi sâu thẳm, bắt đầu từ từ vận chuyển.
Dưới lòng đất của bãi chiến trường cổ.
Đám trùng Huyết Duyên xung quanh ả cũng bị nổ chết không ít, Phùng Cương vừa bị đoạt xác còn bị nổ đến mức mình đầy thương tích.
Đợi tới khi nhìn thấy một con sứa khổng lồ xuất hiện, Cổ Hàn Ngọc cũng cảm nhận được áp lực.
Con ngươi ả xoay chuyển nhanh chóng, trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
Khi con sứa khổng lồ đó còn chưa tới gần thì tia sáng lạnh trong mắt ả đã hóa thành ngân châm, bắn vèo về phía nó.
Chỉ là hai võ giả tu vi cảnh giới Chân Huyết, vậy mà có thể giết được võ giả sa đọa cảnh giới Thuần Huyết, quả thật đã khiến nó phải có cái nhìn khác.
Võ giả như thế, cũng được coi là anh hùng ở thành Thất Tinh nhỉ? Nó thích máu thịt của những nhân tài ưu tú, nhất định sẽ rất ngon.
Tên thuộc hạ lúc trước 8không ngu ngốc, biết ẩn mình trong dãy núi Huyết Đằng rồi ra tay với đám võ giả.
Chỉ tiếc vận may của nó quá kém, kh3ông ngờ lại chết ở nơi đó.
Cũng may, thời gian động đất rất ngắn.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Ấn Công Đức.