Chương 675: Hạt giống


Bọn họ xuyên qua bóng tối, đi tới nơi tận cùng của bóng tối thì thấy ánh sáng ấm áp màu cam.

Dưới chân Tô Lâm An là trận8 pháp chằng chịt, đá trận chất thành động, sáng đến chói mắt.
Thấy bạn cũ đều bình an, Tô Lâm An cũng nở nụ cười thật lòng.
Trong thời buổi loạn lạc này, nàng hết mình bôn ba chẳng phải là vì những điều này sao? Niềm vui sum họp đã xóa nhòa cảm giác bị thương vì mất đi thành Họa, thậm chí nàng còn có thể cười khẽ mà nháy mắt với bọn họ.
Trận pháp truyền tổng vốn sử dụng nguyên lý xé rách không gian, bây giờ hư không không ổn định, e là sẽ xảy ra chuyện bất trắc.
Để đảm bảo an toàn, trận pháp truyền tống đã không còn được sử dụng.
Đợi bình an qua được lần này, ta cũng phải nghỉ ngơi mấy ngày.

Nghỉ ngơi mấy ngày rồi thống kê xem rốt cuộc có bao nhiêu thẻ Thiên Cơ được kích hoạt, có bao nhiêu người có từ chất tốt, có tiềm năng, có bao nhiêu người thông qua được khảo nghiệm, lĩnh hội được trận pháp Thiên Địa Càn Khôn.
Người đông thì sức lớn, đến lúc đó, có lẽ có thể cứu được thiên đạo này.
Thẻ Thiên Cơ được rải đi từ ngoại vực, trải qua sự tàn phá của vô số trận gió bão kẽ nứt, mười tám may mắn còn sót lại chưa đến một tấm, nàng cũng đã không thể cảm ứng được dấu ấn thần thức mà mình tạo ra lúc đầu nữa.
Lúc va chạm sẽ xảy ra điều gì thì không ai biết được.
Nàng canh giữ ở chỗ trận pháp cũng là để khống chế trận pháp tốt hơn, kịp thời ứng phó với điều dị thường.
Đám con cháu của nó không theo ra cùng, lúc này chúng đều đang ở trong nhà tổ.
Tình trạng hiện tại của mấy người đều đã khá ổn.
Đằng sau, Khang Khang lẩm bẩm:
Chẳng phải nói thời khắc quan trọng chỉ xem là được rồi sao.
Mục Cẩm Vân:
Ta là đại tông sư trận pháp, có thể giúp đỡ.
.
Hắn quay đầu lại, liếc Khang Khang một cái hờ hững,
Có phải bây giờ ngươi lại muốn học trận pháp không?
Khang Khang không có máu thịt, nó sẽ không đỏ mặt, nhưng lúc này nó cũng cảm thấy bộ xương của mình hơi nóng lên.
Dường như ở bất cứ đâu, bất cứ khi nào, nàng đều đẹp đến mức làm người ta không thể nà5o dời mắt được.
Đây là Củ cải đại tiên chân thật, không phải là ảo ảnh nữa.
Trên bản đồ Sơn Hà, hố đen lớn nhất ở giới tu chân đã được lấp lại.
Trước mắt nguy cơ lớn nhất đã được giải quyết, đó là điều may mắn của chúng sinh trong thiên hạ.
Trước mắt nàng không thể dành ra nhiều thần thức và tinh lực để xác nhận hết được.
Vì vậy, phải đợi sau khi chuyện quan trọng giải quyết xong thì nàng mới có thể từ từ tìm.

Vì vậy nàng cũng đừng khiến bản thân quá mệt nhọc, biết không?
Mục Cẩm Vân xoa đầu Tô Lâm An, nói một cách nghiêm túc.

Đương nhiên, ta rất lười.
Tô Lâm An cười rồi nói lẩm bẩm,
Gần đây đúng là quá mệt mỏi.
Hắn đang ám chỉ rằng, tâm tính nó không ổn định, cái này cũng muốn, cái kia cũng muốn.
Nhưng dường như cái gì Củ cải đại tiên cũng biết, không gì là nàng không làm được.
Rõ ràng nàng đứng trong trận đàn nhưng lại giống như đang3 đứng trên một ngọn núi được đắp nên từ đá quý.
Chẳng qua trận pháp dưới chân vẫn không cách nào che lấp được hào quang9 của nàng.
Linh mộc bảo vệ của thành Mai trước đây đã biến mất nhiều năm, bây giờ mặc dù có linh hoa Tường Vi canh giữ thành trì, nhưng trùng Huyết Duyên ở khu vực bị chiếm đóng bên ngoài vẫn nhiều nhất, sự uy hiếp mà quân bảo vệ thành Mai phải đối mặt là lớn nhất.
Sự xuất hiện của Mục Cẩm Vân đã giảm bớt rất nhiều áp lực cho quân bảo vệ thành, Hắn sẽ cùng Tô Lâm An canh giữ trong trận pháp, cho đến khi ngoại vực quay trở về hắn.
Vết thương trên mặt Liễu Loạn Ngữ đã khỏi hẳn, sắc mặt rất hồng hào.
Nam Ly Nguyệt thì vẫn mang dáng vẻ dịu dàng như trước đây, mắt long lanh ánh nước.
Vốn dĩ mấy năm nay bọn họ đã thiết lập trận pháp truyền tống, có thể dịch chuyển thẳng từ thành Mai đến thành Thất Tinh.
Nhưng hiện tại bọn họ đã vào giới tu chân, thiên đạo ở giới tu chân còn sụp đổ nghiêm trọng hơn, rất nhiều nơi đã xuất hiện những vết nứt nhỏ.
Mỗi lửa hy vọng đã được rải đi, chỉ một tia lửa cũng có thể bùng lên thành đám cháy to lớn.
Một ngày, hai ngày, một năm, hai năm, một trăm năm, một ngàn năm, vạn vạn năm...
Bây giờ họ muốn quay về hoàng thành để tụ họp cùng với người của trấn Thanh Thủy thì cần phải mất đến mấy ngày, thật ra cũng chẳng gấp gáp nhất thời.

Các ngươi tự ra ngoài, ta đã sắp xếp người đón các ngươi ở cửa ra.
Mục Cẩm Vân dắt họ vào, lại lười dắt họ ra.
Hai người ngồi sóng đôi, Tô Lâm An nói:
Chàng biết không, mấy thẻ Thiên Cơ mà ta rải đi đã phát huy tác dụng rồi.
Nàng đã thấy người ở Ma giới vá trời.
Thành Họa lấp lỗ thủng ở châu Vân lại, trận pháp Càn Khôn mà nàng truyền đi cũng đã phát huy được tác dụng vào lúc mấu chốt.
Nàng mặc đồ đỏ, còn khoác áo lông chồn trắng như tuyết trên vai.
Sự kết hợp giữa đỏ và trắng càng tô6n lên khuôn mặt đẹp tựa hoa đào.
Tuổi thọ của xương cốt là vô tận, nó dùng cả đời để học thì hắn cũng có thể học được thôi.
Nhưng tạm thời nó không dám nói ra những lời này, chờ nó dùng hành động chứng minh bản thân là được.

Ừ.
Hắn cũng không có hy vọng gì với mấy hạt giống mà nàng rải đi, nhưng bây giờ đã có người đem đến niềm vui bất ngờ cho nàng, mặc dù bọn họ làm thể chỉ là để tự cứu mình.
Có điều như vậy cũng hay, có thể khiến nàng biết được, thế giới này không phải thiếu nàng là không được.
Sau khi đẩy bọn Nam Ly Nguyệt ra ngoài, hắn ngồi phía sau Tô Lâm An, bắt đầu dùng thần thức trấn áp trùng Huyết Duyên.
Trở về trong thành Thất Tinh, sự áp chế từ thần hồn của hắn đối với trùng Huyết Duyên mạnh lên không ít, đủ để trấn áp chúng.
Nàng đã canh giữ lâu như vậy rồi, đương nhiên lúc này không thể thả lỏng.
Tô Lâm An vẫy tay với những người bên ngoài,
Đã lâu không gặp.
Khang Khang, Nam Ly Nguyệt, Liễu Loạn Ngữ, La Phi Diệp, và cả lão tổ thú Phệ Căn đã thu nhỏ lại còn chừng vài tấc...
Khang Khang gượng gạo đếm xương ngón tay của mình.
Dù sao thì nó là xương trường sinh.
Lần trước chia tay, mọi người vừa mới trốn khỏi châu Vân Lai chưa được bao lâu, thực lực chỉ mới đến Nguyên Anh hậu kỳ.
Bây giờ, ngoài Nam Ly Nguyệt là cảnh giới Nhân Tiên ra, Liều Loạn Ngữ và La Phi Diệp đều đã là Địa Tiên rồi.
Mục Cẩm Vân chắn trước mặt Khang Khang, một tay hắn chắp sau lưng, ngón tay chọc lên trán Khang Khang:
Nàng đang ở trong trận pháp, bây giờ là thời khắc quan trọng, đứng xem là được rồi.
Thành Thất Tinh vẫn đang đến gần giới tu chân, chẳng qua tốc độ đã chậm lại.
Còn khoảng một canh giờ nữa, thành Thất Tinh sẽ va chạm với giới tu chân.
Khang Khang chỉ muốn bổ nhào qua.
Nó dang rộng vòng tay, gọi to:
Củ cải đại tiên, Củ cải đại tiên...
Khang Khang vừa hét vừa chạy về phía trước, nhưng chưa chạy được mấy bước thì nó đã cảm thấy có một ngón tay chọc lên trán mình, làm nó không thể tiến lên.
Những tấm thẻ đó cũng đã nhận người khác làm chủ.
Mặc dù thân thức của nàng rất mạnh, nhưng trong giới tu chân có ngàn vạn thế giới nhỏ, nàng không thể nhìn thấy xa đến thế.
Muốn tiếp tục sống thì phải nỗ lực hết mình.
Chứ không phải dựa vào người khác, đợi người khác đến cứu.
Nàng biết luyện đan, biết trận pháp, biết luyện khí, biết rất nhiều, rất nhiều,...
Nàng biết cứu người, cũng biết giết người.
Bây giờ không phải là lúc hàn huyên.
Sau khi gặp nhau, Tô Lâm An bảo đám Nam Ly Nguyệt tạm thời ở lại thành Mai.
Mục Cẩm Vân ngăn cản Khang Khang lại gần Tô Lâm An, bản thân hắn thì lại từ từ tiến về phía trước, băng qua tấm màn ánh sáng bảy màu, bước vào trong đống đá quý.
Hắn nghĩ:
Dáng vẻ nàng chớp mắt quả thật khiến lòng người xao xuyến.
Hắn hận không thể che mắt nàng lại, không để người khác xem.
Chỉ cần liên tục có người tu bổ, rồi cũng sẽ có một ngày nó hồi phục trở lại.

Thiên đạo không còn, sinh linh sẽ diệt vong.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Ấn Công Đức.