Chương 681: Đến rồi


Cô ta khom người xuống, một tay ôm lấy bụng, một tay nhẹ nhàng xoa đầu Lăng Vân.

Người đàn ông cô ta yêu nhất đã chết.
Thế nhưng nó chỉ nhìn thấy một mảng ảnh sáng xanh bao phủ trên đỉnh đầu của Khương Chỉ Khanh, ngoài ra không thấy gì khác.
Nó muốn nhìn tiếp nhưng lại thấy mắt đau dữ dội, đưa tay lên sờ thì thấy toàn là máu.
Trời đất có vô số vết nứt, số lượng đại năng vừa có thực lực như Lăng Vân lại vừa có thể sử dụng trận pháp thiên địa để vá trời là cực kỳ ít, mất đi một người là sự tổn thất rất lớn.
Chẳng qua phương Chỉ Khanh giết hắn ta, Thiên Sinh cũng không nói nối bất cứ lời trách móc nào.
Thật ra hiện giờ nó rất yếu ớt, nó vừa mới dùng tới sức mạnh của con mắt nên bây giờ chính là lúc nó cực kỳ suy yếu.
Vốn dĩ nó không cho rằng mình có thể khiến Khương Chỉ Khanh bị thương, chẳng qua nỗi phẫn nộ ngập đầy trong lòng nó cần phải được giải tỏa.
Tiếp đó nó lật tung căn phòng lên, dỡ cả cánh cửa ra làm quan tài cho hai người họ.
Sau đó nó cõng quan tài trên lưng, rời khỏi Long Cung dưới đáy biển, trở về đảo Trục Nhật, rồi chôn thi thể của hai người ở nơi vốn là vườn hoa trên đảo.
Khi họ đến đây, đảo Trục Nhật vẫn còn một vườn hoa hướng dương lớn vàng rực.
Nay nơi này chẳng còn một đóa hoa nào, chắc hẳn đều đã bị Khương Chỉ Khanh cắt sạch.
Người lớn có thể chịu được nỗi đau đớn khi niệm lực cắn trả, nhưng thai nhi trong bụng lại không thể chịu đựng được.
Sự cắn trả của niệm lực đến từ cơ thể người mẹ, có thể phá hủy thần thức đầy yếu ớt mới được nhen nhóm của thai nhi trong bụng, khiến nó không thể chào đời.
Có điều trước khi đi, cô ta phải làm một việc.
Uyển Thu chạm vào tấm phù truyền tin trong pháp bảo trữ vật, cố gắng hết sức g6ửi một đoạn thần niệm cho người quen cũ bên trong tấm phù.
Môi Uyển Thu mấp máy, muốn mắng chửi hắn nhưng lại cảm thấy nguyên thần của mình dường như đang bị một luống sức mạnh rút ra khỏi cơ thể.
Trong chốc lát, ý thức của cô ta tan biến, cơ thể ngã rầm xuống đất.
Người có thực lực đạt đến cảnh giới tu vì này, lại có thể từ bỏ niệm lực một cách quyết đoán, trong số tu sĩ thượng giới hiện giờ thì Thiên Sinh mới chỉ thấy một mình Lăng Vân.
Quả nhiên là tình yêu của cha cao như núi.
Nếu người đã không chấp nhận được thì có thể rời khỏi, đường ai nấy đi.
Nói đến đây, Khương Chỉ Khanh lại cười giễu cợt,
Với thế đạo hiện giờ, nếu không có sự che chở của ta, chỉ e là người cũng chẳng đi được bao xa.
Thiên Sinh vốn đã thất vọng, nay nghe thấy câu này thì lại càng kinh ngạc.
Cậu bé nhìn chằm chằm vào Khương Chỉ Khanh, thậm chí không tiếc việc sử dụng sức mạnh của con mắt lần nữa.
Hắn thật sự không buông tha bất cứ thứ gì, giống như châu chấu, những nơi đi qua đến mảnh giáp cũng không còn.
Thiên Sinh đã hơi nghi ngờ, mục đích của hắn không phải chính nghĩa thiên hạ gì cả, mà là cướp của giết người.
Đồng thời, cậu bé cũng nhìn thấy Lăng Vân vá trời, truyền hạt giống hy vọng đi.
Chính vì vá trời nên hắn ta mới bị tiêu hao sạch linh khí và thần thức, cho nên khi đối mặt với Khương Chỉ Khanh mới không có sức lực để phản kháng.
Thế nhưng vì sao kiếm của đối phương mãi khô3ng chém đến, khiến cô ta chờ đợi đến mức mất hết kiên nhẫn.

Con à, mẹ đưa con đi tìm cha.
Hắn không ra tay, cô ta cũng không muốn chờ đ9ợi.
Lăng Vân là một người mâu thuẫn.
Thiên Sinh không thể đánh giá hắn ta, nó chỉ cảm thấy Lăng Vân không đáng phải chết như vậy.
Sau khi làm xong tất cả mọi việc, Thiên Sinh mệt mỏi rã rời, cứ thế nằm ngủ bên cạnh mộ.
Cho dù là trong giấc mơ, nó cũng không ngừng chửi rủa Khương Chỉ Khanh, hận bản thân đã chọn nhầm người.
Nó thực sự không nín nhịn được nữa, bèn dùng sức mạnh của con mắt để xem thử.
Nhưng vừa nhìn, đầu nó đã đau đớn như sắp nổ tung.
Nó không khỏi hoài nghi, liệu mình đã chọn đúng người hay chưa.
Phải chăng tương lai và nhân quả mà đôi mắt nó thấy cũng không hẳn là chính xác.
Đối với tu sĩ thượng giới, tín đồ là vật sở hữu cá nhân của họ, có thể tùy ý xử lý.
Mặc dù Thiên Sinh không ủng hộ, nhưng Lăng Vân cũng là vì đứa con của mình.
Trên trời có những áng mây trắng dài.
Những vệt mây ấy giống như vết tích lưu lại trên trời sau khi kiểm tu bay qua, rồi lại giống như những thanh giáo dài, chỉ về phương hướng chưa xác định.
Vì thế, Lăng Vân bất đắc dĩ đã phải dùng cách thức đẫm máu nhất khiến những người đó chết nhanh trong giây lát, thậm chí bọn họ đều không kịp nhận ra thì cái chết cũng đã cận kề.
Hắn ta thà khiến thực lực của mình giảm sút, nền tảng bị tổn hại, để chặt đứt gốc rễ của niệm lực, bảo vệ đứa con của mình.
Tâm trạng của Thiên Sinh hết sức nặng nề.
Hiện giờ cơ thể của nó rất yếu, có thể nói là không có chút sức lực nào để tự bảo vệ mình, nếu ở ngoài e răng sống được không quá hai ngày.
Nhưng hắn giết Uyển Thu thì Thiên Sinh không thể chấp nhận được.
Uyển Thu...
Cô ta cũng 8đã chết theo.
Hiện giờ cô ta đứng ở đó, nhưng cũng chỉ còn là một cái xác không hồn.
Trên mặt hắn thoáng vẻ bất mãn:
Thai nhi trong bụng cô ta là thủ phạm gây ra cái chết của hàng trăm vạn tín đồ.
Hẳn lạnh lùng nói:
Còn chưa ra đời đã mang nghiệp chướng nặng nề.
Toàn thân Thiên Sinh lạnh toát, nó lạnh đến nỗi run cầm cập.

Thứ ngươi tu luyện không phải chính đạo, mà là đạo vô tình
Thiên Sinh nói.
Đồ đạc trong phòng đã bị vét sạch, chỉ còn chừa lại một căn phòng trống rỗng và hai thi thể, cùng với bình thuốc nhỏ bên chân nó.
Khương Chỉ Khanh đã bỏ nó lại và biến mất rồi.
Vừa mới chợp mắt chưa được bao lâu, Thiên Sinh lại mở trừng mắt.
Ý thức của nó vẫn đang mê man, nhưng mắt lại tự động mở ra, nhìn lên không trung.
Cũng may đây là biển Tiểu Quỳnh, bên trong không có người sống, vẫn còn có kết giới bảo vệ.
Nó có thể ẩn thân ở đây trong một khoảng thời gian.
Cũng vào lúc này, Thiên Sinh thật kinh hét lớn:
Ngươi đã giết chết bọn họ!
Toàn thân cậu bé ướt đẫm, khuôn mặt trắng bệch.

Khương Chỉ Khanh, Uyển Thu đang có thai mà người vẫn giết cô ấy, còn hủy diệt nguyên thần của cô ấy nữa.
Thiên Sinh nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Uyển Thu mà cũng thấy đau đớn theo, giống như có một con dao đang đục khoét trái tim.
Ngay trong lúc cô ta định tự mình làm nổ tung nguyên thần, lá xanh cuốn theo ánh kiếm đâm tới, xuyên thẳng vào giữa trán cô ta.
Trước khi chết, cô ta lại nhìn thấy vẻ mặt sửng sốt của hung thủ.
Quy tắc thiên đạo đã không còn nữa rồi, sao nó dám đảm bảo những điều mà đôi mắt mình nhìn thấy đều là sự thực? Điều khiển Thiên Sinh bất ngờ là cú đấm của nó lại khiến Khương Chỉ Khanh đứng không vững, phải lùi lại vài bước.
Thiên Sinh ngẩng đầu thì thấy Khương Chỉ Khanh đang nhãn mày.
Nó thật sự phải biết ơn rằng con mắt của mình không thể tùy tiện khoét ra được, nếu không sợ là ngay cả con mắt còn lại này cũng không giữ được.
Cậu bé đứng dậy một cách khó khăn, nhìn xung quanh một lượt.
Có điều bây giờ nghĩ những chuyện đó cũng chẳng có tác dụng gì.
Sau khi chôn cất xong, cậu bé làm một tấm bia mộ, dựng trên phần mộ của hai người họ.
Sau khi uống một viên thuốc, nó mới dần hồi phục được một chút sức lực.
Nó dập đầu ba cái trước thi thể của Lăng Vân và Uyển Thu.
Cho dù có may mắn sống được đến lúc đủ tháng, thì e là khi sinh ra cũng sẽ là một quái thai đáng sợ.
Trong lúc niệm lực di chuyển trong cơ thể, nỗi đau đớn do niệm lực cản trả cũng đi kèm.
Hắn vừa nói vừa xoa tay,
Nếu ngươi đã không biết quý trọng thì chi bằng để lại cho ta.
Thiên Sinh dần dần bình tĩnh lại.
Cậu bé nhắm mắt, ghìm giọng nói:
Nằm mơ!
Khương Chỉ Khanh:
Ta đi đây.
Khương Chỉ Khanh không nhìn Thiên Sinh mà nhìn về phía xa xăm, nói với giọng điệu cực kỳ bình tĩnh: Đạo lớn vô tình.

Thiên Sinh cực kỳ thất vọng, còn đang muốn nói tiếp thì đã nghe thấy Khương Chỉ Khanh nói:
Không cùng chí hướng thì không thể cùng mưu nghiệp.
Không hiểu vì sao đối phương lại không ngăn cản, may là vậy nên cô ta đã truyề5n được tin ra ngoài.
Cô ta thở phào một hơi rồi ngưng tụ linh khí quanh mình lên đỉnh đầu, trong biển ý thức của cô ta bỗng dậy sóng cuồn cuộn.
Việc giết trăm vạn tín đồ, cô ta không hề hay biết.
Trong bụng cô ta còn có đứa bé.
Một bình thuốc được ném thẳng vào mặt Thiên Sinh, đập trúng trán khiến nó đỏ lên một mảng.

Nếu ngươi còn tiếp tục dùng con mắt đó một cách bừa bãi thì chẳng mấy ngày nữa nó sẽ mù.
Khương Chỉ Khanh nói với vẻ mặt lạnh lùng.
Cũng không biết là có thể trốn tránh được bao lâu, nhưng hiện giờ nó cũng không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ còn cách đi đến đâu hay đến đó vậy.
Thiên Sinh cúi người nhặt bình thuốc lên.
Ngươi có theo không?
Thiên Sinh:
Cút.
Sau khi nói xong, cậu bé khoanh chân ngồi xuống đất, không nói thêm gì.
Khương Chỉ Khanh cũng không có động tĩnh.
Thiên Sinh chạy đến bên cạnh thi thể của Lăng Vân và Uyển Thu, đôi mắt đã đỏ ửng.
Khi thấy hai người đều không còn bất cứ dấu hiệu sống nào, cũng không thể cảm nhận được hơi thở thần hồn nữa, nó siết chặt tay, đứng bật dậy tung một cú đấm về phía Khương Chỉ Khanh.
Thiên Sinh nhìn thấy tử khí bao phủ khắp bảy mươi hai đảo.
Nó cũng nhìn thấy tử khí đến từ đâu, vì sao mà có.
Ngồi được một lúc, Thiên Sinh đã không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa.
Lúc này cậu bé mới mở mắt thì phát hiện trước mặt không một bóng người.
Sau một tiếng ầm vang, tất cả những đám mây đều biến mất, trên trời dường như xuất hiện vô số vết nứt.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Ấn Công Đức.