Chương 704: Đại kết cục (6)
-
Ấn Công Đức
- Thanh Sam Yên Vũ
- 2325 chữ
- 2022-02-07 12:46:42
Trùng Huyết Duyên có khả năng cắn nuốt nguyên thần, hắn bên phối hợp với đại trận khóa hồn, mục đích chính là đảo hướng, c8ắn nuốt ngược lại cự thú Hỗn Độn.
Chẳng phải cự thú Hỗn Độn có thể hấp thu tàn hồn sao, năng lực ấy thì phe hắn c3ũng có.
Trời long đất lở cũng chỉ đến vậy.
Những ngày vừa qua, đám bọn họ đã cùng nhau vá trời.
Ngọn lửa bùng mạnh, rốt cuộc đã tạo thành sự uy hiếp nhất định đối với khí đen.
Có điều linh khí và sức mạnh của Khoa Đầu Hỏa có hạn, còn con cự thú Hỗn Độn ấy, sức mạnh thần hồn của nó dường như là vô cùng vô tận.
Gậy ông đập lưng ông.
Mới vừa rồi nàng còn dùng cành hoa tường vi để quấn lấy thú Hỗn Độn, miễn cưỡng giam cầm được nó.
Hẳn sợ.
Sợ nàng sẽ đưa ra lựa chọn như thế.
Nữ vương vốn dĩ vô cùng yếu ớt, đến mức ngay cả bước đi cũng có phần gắng gượng.
Rõ ràng bà ấy là võ giả ngoại vực, khí huyết rất mạnh, cơ thể cao lớn, nhưng giờ lại gầy gò xác xơ như que củi, mặt mũi tái nhợt không hề có sắc màu, có thể thấy rõ sinh mệnh đã sắp tàn.
Ấn Công Đức như thể đã vượt qua mọi ràng buộc của quy tắc.
Nó đang cướp đoạt linh khí trời đất, mạnh lên rất nhanh.
Chúng giống như giòi bọ bám vào xương cốt, chỉ cần dính vào thì sẽ không thể lau đi.
Như thế đang có một đàn côn trùng chi chít lấp kín biển ý thức của nàng, muốn gặm nhấm nàng sạch sẽ.
Cũng là mẹ vợ của hắn.
Bản thân hắn không có cha mẹ, hắn đã âm thầm xem bà như mẹ của mình, giống như Tô Lâm An vậy.
Hắn nhìn thấy Tô Lâm An đang bị quấn siết lấy, dốc sức đối kháng với sợi xích bỗng cứng đờ cả người, ngây ngẩn nhìn Nữ vương bay qua đỉnh đầu mình.
Hắn cũng nhìn thấy Nữ vương không hề tung ra đòn tấn công nào, cũng không chịu bất kỳ sự tấn công nào, cứ thế xông thẳng vào trong cơ thể cự thú Hỗn Độn.
Mục Cẩm Vân muốn sang đó giúp nàng! Nhưng suy nghĩ ấy của hắn vừa xuất hiện, đám lãnh chúa trùng Huyết Duyên bèn lập tức phản đối.
Trận pháp của bọn nó đã sắp hoàn thành, nếu hắn rời đi thì sẽ thất bại ngay.
Trước đó nhìn thấy Tô Tiễn cho Ân Chính ăn một sợi rễ củ cải, nàng rất muốn tự cắn chính mình một miếng.
Vào lúc linh khí đang chuyển vận cuồng điên, chợt Tô Lâm An nhận ra có gì đó bất thường.
May mà cành cây của ấn Công Đức đã dừng lại trong một thoáng, giúp Ma quân Phệ Hồn Tô Tiên có cơ hội thoát thân.
Nàng còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì
bùm
một tiếng, dây leo tường vi đã vỡ tan.
Một sợi dây xích thô to bằng cả một người quất đến chan chát.
Khoảnh khắc ấy, giữa cuồng phong bão táp, sợi xích hệt như một con ác long xé toạc hư không.
So sánh đơn lẻ thì không ai đọ được với nó, thế nhưng nếu biết lợi dụng trận pháp, tập hợp sức mạnh của c9ác lãnh chúa trùng Huyết Duyên thì kiến cũng có thể cắn chết voi.
Chỉ cần vây nhất được cự thú Hỗn Độn, thì bọn h6ọ sẽ có thể căn nuốt nó từng phần một! Đám người Ma quân Phệ Hồn thì muốn đánh lén ấn Công Đức.
Thành công hay không, thì phải xem nàng có thể cầm chân cự thú Hôn Độn, giúp mọi người tranh thủ một chút thời gian hay không.
Linh khí của nàng được vận chuyển đến cực hạn.
Thế nên...
Vào lúc này, chúng chỉ có thể lên tiếng nhắc nhở hắn:
Nàng ấy vẫn chống cự được!
Chỉ khi trận pháp thành công thì mới có thể thực sự cứu được nàng và những người khác.
Chắc hẳn ngươi không muốn nàng ấy trách ngươi đâu!
Mục Cẩm Vân không trả lời.
Tô Lâm An không dám lơ là.
Nàng có thể nhận thấy mọi người đều đang cố gắng nhường nào để tiêu diệt được nó.
Nỗi tuyệt vọng lan ra nhanh chóng như thể muốn căn nuốt sạch toàn bộ sức sống, khiến sinh linh trên khắp thế gian chôn theo trời đất.
Sự tương phản duy nhất, chính là phía ấn Công Đức.
Chẳng qua đối thủ của chúng là một con quái vật mất đi thần trí, chuyên nuốt nguyên thần.
Mà đối với cự thú Hỗn Độn, đám trùng Huyết Duyền sở hữu nguyên thân lớn mạnh như bọn chúng chính là món ăn ngon nhất, nó sẽ không bỏ qua bất cứ con trùng Huyết Duyên nào.
Trong lúc Tô Lâm An bị giam trong trận pháp, Mục Cẩm Vân vẫn luôn đến thăm nom Nữ vương, cũng có nghĩa thời gian hắn bầu bạn bên Nữ vương còn nhiều hơn nàng một chút.
Hãn hiểu rõ câu chuyện của cha mẹ, cũng biết mẹ gọi người bà vẫn hăng yêu tha thiết là gì.
Tất cả dường như đã biến thành một vòng lẩn quẩn, trong lúc nhất thời nàng cũng không thể tìm được cách phá vỡ cục diện này.
Ngay lúc hai người đánh lén sắp thành công thì cự thú Hỗn Độn bỗng vùng vẫy thét gầm.
Đợi sau khi ấy bà đến gần, chúng sẽ điên cuồng gặm cắn cơ thể và nguyên thần của bà! Ăn sạch mọi thứ của bà ấy.
Hắn nhìn thấy hai mắt Tô Lâm An trợn tròn, trong đáy mắt ánh lên nỗi kinh hoàng, sau đó là nước mắt nàng dâng trào.
Việc chiến đấu của nàng và mọi người trong lúc này cũng đang vô thức làm tiêu hao linh khí của trời đất! Bình thường thì không sao, nhưng với tình hình hiện tại thì khác.
Trời đã sắp sụp, bọn họ còn vận chuyển tâm pháp, hấp thu linh khí từ trời đất thì sẽ làm gia tăng tốc độ sụp đổ ấy! Đất trời sụp đổ, lại là cơ hội của ấn Công Đức.
Chỉ trong chớp mắt, mưa bỗng rơi như trút nước.
Rõ ràng bọn họ không hề ở hồ Giới, nhưng bốn bề lại nổi lên thứ gió lốc chỉ có ở hồ Giới, như muốn xé toạc mọi thứ xung quanh.
Tiểu Bạch và mọi người đã cực nhọc vá trời, thậm chí hy sinh cả bản thân, thế mà lúc này cự thú Hỗn Độn lại phá hỏng tất cả.
Giờ đây con thú ấy còn muốn giết người, muốn tiêu diệt thế gian này.
Nàng bị quẩn rất chặt, cơ thể như thể sắp bị sợi xích nghiền nát.
Trong nguyên thần của nàng, vô số gương mặt hiện lên trong đám khí đen.
Dường như cự thú Hỗn Độn đã tìm ra cách thoát khỏi vòng vây, khói đen len lỏi ra khỏi kẽ nứt, lại ngưng tụ thành một cái đầu lâu cực kỳ to lớn.
Nó ngửa mặt thét một tiếng dài, sau đó nuốt thêm càng nhiều linh khí đất trời hơn, khiến bầu trời đã rất yếu ớt lại xuất hiện thêm vết nứt.
Biển ý thức của Tô Lâm An nổi lên giông bão, nàng không thể để khí đen ăn mòn nguyên thần của mình.
Cơ thể và nguyên thần cùng bị chèn ép khiến nàng còn chẳng lo nối cho thân mình, nàng hoàn toàn không còn tâm trí để ý đến những nơi khác nữa.
Việc hợp tác với hắn không đem lại cảm giác an toàn cho đám trùng Huyết Duyên.
Hiện tại, bọn chúng lại càng không muốn cúi đầu quy phục, thừa nhận hẳn là vị vua duy nhất của mình.
Vô số tàn hồn vốn đang tự cắn nuốt lẫn nhau, sau một hồi bị trói buộc thì trở nên điên cuồng và phẫn nộ, tựa như có một ngọn lửa màu đen bốc lên từ một khuôn mặt, nhanh chóng lan ra cả con quái vật.
Ngọn lửa bùng lên, khói đen mù mịt.
Nó không thể lùi bước, một bước cũng không.
Nó phải bảo vệ Tô Lâm An, bảo vệ không gian biển ý thức của nàng thật cẩn thận.
Bọn chúng hiểu rõ vị Trùng vương này, một khi nhìn thấy Tô Lâm An gặp nguy hiểm đến tính mạng thì chắc chắn hẳn sẽ bỏ mặc những thứ khác không chút do dự.
Hắn hoàn toàn không nghĩ cho đại cục.
Hắn cũng chưa rời đi, mà chỉ dành nhiều sự chú ý về phía Tô Lâm An hơn.
Một khi hắn cảm thấy tình trạng của nàng không ổn, hắn sẽ lập tức ra tay, bỏ mặc tất cả! Hắn không cho phép nàng giống như Sơn Hà Long Linh, hy sinh chính mình để cứu rỗi chúng sinh.
Đây là phong thái chỉ thuộc về kẻ mạnh, dù là đèn cạn dầu thì cũng không ai có thể ngăn cản được bà.
Thiên ca!
Vô số gương mặt nhìn bà với vẻ hưng phấn, như những con chó dữ đang đợi được đút đồ ăn.
Đối với thức ăn tự sa vào lưới, bọn chúng sẽ không tấn công.
Biển ý thức của Tô Lâm An cuộn trào, sóng biến chủ động đánh về phía khí đen, dự định đánh trả! Hiện tại thực lực của nàng xem như đứng đầu ở nơi này, nàng còn tưởng rằng, ít nhất thì bản thân cũng có thể cầm cự được một khoảng thời gian, nào ngờ giữa nàng và thú Hỗn Độn lại có sự chênh lệch lớn đến thế.
Trong tình trạng trời đất nứt vỡ, sức mạnh của kẻ địch tăng vọt, bọn họ lại bị gò bó tay chân nên đã rơi vào thế yếu rất nhanh.
Trời đã thủng rồi.
Trái tim của bọn họ dường như cũng bị khoét thủng một lỗ, gió lạnh tràn vào khiến toàn thân lạnh lẽo.
Lá chắn linh khí của Tô Lâm An bị đánh tan tác.
Nàng không tránh kịp, thoáng cái đã bị sợi xích ngưng tụ từ khí đen quấn lên người.
Ngọn lửa nhanh chóng lép vế, nhưng nó không hề chùn bước.
Trong khoảnh khắc ấy, bỗng nó nhớ đến Tiểu Bạch.
Mục tiêu của họ l5à điểm yếu của ấn Công Đức, cũng chính là phương Chỉ Khanh kẻ đang bị ấn Công Đức khống chế.
Vô số võ giả ngoại vực cũng đang tấn công cụ thủ Hỗn Độn từ xa.
Nghe thấy tiếng hát của Nữ vương, đồng tử của Mục Cẩm Vân bỗng co lại.
Bà là Nữ vương.
Vốn dĩ nó không thể ngăn chặn Tô Tiễn và Ân Chính, nhưng sau khi đột nhiên lớn mạnh, ấn Công Đức đã có thể lật ngược thế trận chỉ trong chớp mắt.
Trong lúc giữ lại tính mạng của Khương Chỉ Khanh, cành cây của nó cũng đâm xuyên qua mặt ô, làm Tô Tiên và Ân Chính bị thương nặng!
Cẩn thận!
Tô Lâm An không thể phân tâm để hỗ trợ bọn họ.
Vậy mà lúc này, sức mạnh huyết mạch bỗng nhiên thức tỉnh trong người bà ấy.
Dường như chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, bà đã vượt qua cực hạn của sinh mệnh.
Nó chứa đựng lượng oán khí và sát khí vô tận.
Mọi nơi nó đi qua, sự sống đều bị dập tắt.
Bỗng nhiên, ở hậu phương xảy ra hỗn loạn! Mí mắt Mục Cẩm Vân giật khẽ.
Hắn nhìn thấy toàn thân Nữ vương trào dâng khí huyết, bà ấy phóng thật nhanh qua tất cả mọi người, xông về phía cự thủ Hỗn Độn.
Trong biển ý thức của nàng, có thể thấy rõ khí đen đang tràn vào.
Khoa Đầu Hóa tức khắc bùng lên, ứng phó với khí đen.
Như thế hồi quang phản chiếu, bà ấy bộc phát ra sức mạnh to lớn, dùng năng lực thực sự của Nữ vương thành Thất Tinh để phá vỡ vô số lớp ngăn trở của kẻ khác, xông thẳng về phía trước.
Bà ấy đã từng là kẻ mạnh nhất thiên hạ này.
Nàng ấy là Yên La bạch ngọc được đất trời che chở, một chốc một lát không thể chết được đâu.
Nàng ấy đang kéo dài thời gian giúp chúng ta!
Trong mắt Mục Cẩm Vân, cả thiên hạ này đều không quan trọng bằng một mình nàng.
Đám lãnh chúa trùng Huyết Duyên nhận ra sự dao động của Mục Cẩm Vân.
Còn giờ đây, sợi xích đã quấn quanh cơ thể nàng.
Oán khí và sát khí thừa cơ tràn vào, trong chớp mắt đã xé toang lớp phòng ngự của nguyên thân nàng, xâm nhập biến ý thức của nàng.
Nếu nhận hắn làm vương, lỡ như vương hậu muốn hẳn tiêu diệt toàn bộ trùng Huyết Duyên thì nhất định hắn sẽ đồng ý không chút đắn đo.
Một con trùng như vậy, làm sao khiến bọn chúng thần phục được! Mấy con trùng Huyết Duyên đã bắt đầu hơi dao động.
Bao nhiêu cố gắng đã bỏ ra, giờ phút này đều biến thành công cốc.
Dù không thi triển phép thần thông, không dùng thần thức để cảm nhận, mọi người vẫn có thể hiểu rõ, bây giờ đất trời không chỉ xuất hiện vết nứt trên trận pháp, mà đã bị thủng một lỗ rất to.
Thiên ca! Chắng lë...
Nguyên thần lớn mạnh nhất bên trong cự thú Hỗn Độn, cũng là hạt nhân bên trong con quái vật ấy, chính là cha của Tô Lâm An, là Yên La bạch ngọc được trời đất ưu ái ngày trước? Hắn nhìn thấy Nữ vương phóng qua đỉnh đầu của Tô Lâm An, còn đạp một chân lên vai nàng, mượn lực vọt lên.
Nàng thất thanh gào khóc,
Mẹ!
Tiếng gọi thê lương ấy hệt như con dao đâm vào tim hắn.
Mục Cẩm Vân đã nghĩ rằng bản thân sẽ không buồn lòng vì cái chết của kẻ khác nữa.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.