Chương 1832: Đào hoa cốc


Lúc này tôi đành thở dài mấy cái rồi nói:
Nói đi nói đi! Cũng đâu có gì to tát...


Sau đó Đinh Nhất kể lại mọi chuyện khi tôi chạm vào quyển8 gia phả trong từ đường, tiếp đó lại kể chuyện phát sinh lúc tôi vừa ngủ
Sau khi dùng nước lạnh rửa mặt, tôi đã cảm thấy khá hơn, nhưng người đàn ông trong giấc mơ đó vẫn luôn khắc sâu trong đầu tôi không thể xóa đi được..
Rốt cuộc người này là ai? Ở trong phòng vệ sinh điều chỉnh tốt tâm tình xong, tôi đi ra cười và nói:
Trời còn chưa sáng đâu, mọi người tranh thủ về ngủ một lúc đi!
chú Lê trừng mắt:
Ngủ cái gì mà ngủ! Mấy người đưa danh sách lấy được từ trong từ đường của nhà họ Ngô cho tôi xem thử xem nào...
Đinh Nhất đưa danh sách trên bàn trà cho chú Lê, sau khi chú xem kỹ càng tên của hơn hai mươi người này xong lại đột nhiên nhướng mày:
Chú đã từng nghe qua cái tên Hoàng Cần Thần này...

May mà tôi thấy máu
một lúc sau là tỉnh lại và tự mình cầm khăn che mũi, Đinh Nhất lúc này mới rảnh tay gọi điện cho mấy người chú Lê
Nghe đến đó, sắc mặt chú họ tôi lập tức trở nên rất khó coi, nếu không phải dáng vẻ tới bây giờ khá thảm thì chắc chú phải tiến lên đập tôi một trận mất
Tôi vỗ mạnh trán rồi nói:
Hoàng đại sư? Không phải Ngô Trường Hà nói năm đó Ngô Triệu Hải đã mời một vị Hoàng đại sư về đây à?

Đàm Lỗi gật đầu tiếp lời:
Ừ, đúng, con cũng nghe ông ta nhắc đến Hoàng đại sư.

Hóa ra vừa rồi khi tôi nằm trên giường được một lúc thì ngủ thiếp đ3i, Đinh Nhất thấy tôi ngủ nên cũng định đi ngủ, ai ngờ đúng lúc này tôi đột nhiên ngồi thẳng dậy từ trên giường, sau đó trừng mắt nói với anh ta:
R9ời khỏi chỗ này..
Mau rời khỏi chỗ này..
Nhưng cho dù như vậy chú họ vẫn bắt mạch cho tôi rồi bảo:
Tạm thời không có gì đáng ngại..
Tên nhóc thổi tha này, hôm nay mất chừng đó máu cũng chỉ cần vài ngày là hồi lại, nhưng nếu có ngày mất mạng thì đã quá muộn rồi, biết không?

Nhất định phải rời khỏi chỗ này!
.
Đây là lần thứ hai Đinh Nhất thấy tôi rơi vào tì6nh trạng này, thế là anh ta lập tức đè tôi xuống vì muốn giúp tôi tỉnh lại sớm
Ai ngờ lần này tôi không tỉnh lại nhanh như lần trước, hơn nữ5a còn liên tục chảy máu mũi
Đinh Nhất thấy thể lập tức cầm một chiếc khăn mặt trong phòng giúp tôi cầm máu, đồng thời liên tục gọi tên tôi..
Nếu như chú nhớ không nhầm, Hoàng Cần Thần là một thuật sĩ phong thủy rất có bản lĩnh.

Tôi nghe xong cũng không hiểu nên hỏi:
Tại sao lại là nhớ không nhầm?

Tôi vội truy hỏi:
Thật ạ? Hắn làm cái gì vậy?

chú Lê ngẫm nghĩ rồi trả lời:
Thật ra vòng tròn của nghề này rất nhỏ, ai thật sự có bản lĩnh, ai chỉ có cái vẻ bề ngoài, người ngoài nghe không rõ nhưng giữa bọn chú lại quá hiểu..
Hơn nữa người trong thôn bình thường đều dậy rất sớm
Nếu chúng tôi không đi sớm thì có khi Ngô Trường Hà lại đi Đào Hoa Cốc làm việc!
chú Lê giải thích với tôi, đây là một cái tên chú đã từng nghe vào mười mấy năm trước, khi đó chú Lê vẫn chưa có danh tiếng như bây giờ, ngược lại Hoàng Cần Thần là một đại sư phong thủy nổi tiếng trong tỉnh
chú Lê lúc đó vẫn muốn tìm một cơ hội gặp mặt vị Hoàng đại sư này, nhưng sau này lại nghe nói hắn rời khỏi địa phương mà không rõ lý do.
Lúc này chú họ cầm lấy danh sách trong tay chú Lê và nói:
Ở trên bài vị này, tên Hoàng Cần Thần nằm ở vị trí cuối cùng, chắc chắn là Hoàng đại sư năm đó vào thôn để giải quyết vụ
Có ma quỷ ở gốc cây thông.

Tôi nói đầy ẩn ý:
Cái tên được đưa vào bài vị không có chữ này chắc chắn là người đã chết..
Chỉ có điều chúng tôi vẫn phải chuẩn bị tâm lý thật tốt trước khi đi, biết đâu lại nghe được một phiên bản thứ ba từ miệng Ngô Trường Hà?
Vì tính đến khả năng Ngô Vũ là tay chân thân tín của Ngô Triệu Hải, chúng tôi quyết định trời vừa sáng sẽ đi tìm Ngô Trường Hà mà không để Ngô Vũ biết..
Đúng không?

Chú họ gật đầu:
Trong tình huống bình thường thì đúng là như vậy, những năm trước cũng có trường hợp thờ cúng khi còn sống, nhưng điều này chỉ dành cho người có công đức lớn, hơn nữa cũng không có khả năng một lần duy nhất thờ cúng nhiều người sống như thế này.
chú Lê cũng đồng ý quan điểm của chú họ:
Đúng là như vậy, nhưng nếu Hoàng đại sư thật sự xảy ra chuyện thì không thể nào chú lại không nghe được chút tin tức nào, dù sao ông ta cũng là một người có tiếng trong nghề này...
Lúc này tôi nhìn thoáng qua màu trời bên ngoài rồi mở miệng:
Ngô Vũ nói sáng nay Ngô Triệu Hải sẽ trở về, cháu cảm thấy chúng ta nên gặp Ngô Trường Hà một lần trước khi ông ta trở về, biết đâu có thể hiểu rõ một chút chuyện năm đó từ miệng của Ngô Trường Hà?
Mấy người chú họ cũng đồng ý với ý kiến này, dù sao nó vẫn an toàn hơn nhiều so với
thăm dò từ đường trong đêm

Tôi biết chú họ nói như vậy không phải là dọa mình, mà là muốn cho tôi hiểu rõ để đừng tùy tiện làm ẩu
Nhưng lúc này tôi vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn nên chỉ

vài câu đối phó, sau đó đi vào phòng vệ sinh rửa sạch máu trên mặt.
Khi chúng tôi đi đến cửa chính nhà Ngô Trường Hà, vừa đúng lúc gặp ông ta khiêng cuốc chuẩn bị ra ngoài, Ngô Trường Hà nhìn thấy mấy người chúng tôi thì sầm mặt xuống, hỏi:
Các người tới làm gì?
chú Lê mỉm cười, nói:
Chào anh, chúng tôi muốn hỏi một chút chuyện năm đó.
Ngô Trường Hà lạnh lùng hừ giọng:
Tìm tôi thì có gì để mà hỏi, mấy người cần gì cứ tìm Ngô Triệu Hải đi! Không phải hắn là người biết rõ nhất à?


Tôi thấy lão già này nói chuyện ngang phè giống như ăn thuốc súng vậy, trong lòng cũng hơi bực mình nên đang muốn đi đến bật lại hai câu thì bị chú họ ngăn lại, chú Lên tiếng:
Anh Ngô, nếu chúng tôi muốn nghe Ngô Triệu Hải nói thì sẽ không đến tìm anh, nếu chúng tôi đến đây tức là không muốn nghe ông ta nói...
Ngô Trường Hà nghe thể thì vô cùng ngạc nhiên, sau đó ông ta cao giọng:
Tôi còn phải làm việc nữa, nếu như mấy người thật sự muốn biết điều gì, vậy hãy đi cùng tôi đến Đào Hoa Cốc!


Mấy người chúng tôi lập tức nhìn nhau cười, điều này đúng là hợp lý chúng tôi, vì đúng lúc mọi người cũng muốn đi xem Đào Hoa Cốc một chút..
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Người Tìm Xác.