Chương 182: HA, TRANG CÁ NHÂN


Thịnh Đường

lên một tiếng, cũng không suy nghĩ gì nhiều, cầm di động lên tay. Giang Chấp dịch sát lại gần cô, nói chậm rãi:
Em cứ lấy tôi l8àm ví dụ đi. Để tôi xem nếu em chặn ID của tôi thì phải làm những thao tác gì.


Thịnh Đường gật đầu. Nhưng vừa trượt tới hình đại diện 3của Giang Chấp, đầu ngón tay cô bất ngờ khựng lại. Giang Chấp thấy vậy, cố tình cười hỏi:
Sao vậy?



Đổi người khác đi, anh là sư phụ 9của tôi, sao tôi dám mang anh ra làm thực nghiệm chứ.
Đầu óc Thịnh Đường xoay chuyển rất nhanh. Cô ngước mắt lên nhìn Giang Chấp, nét mặt chân6 thành.
Nghe xong câu ấy, Thịnh Đường tự mừng thầm trong lòng. Dĩ nhiên, xưa nay cô vẫn luôn rất tự tin về gương mặt này của mình. Nhưng đợi đã, đang yên đang lành anh khen cô xinh đẹp để làm gì chứ?
Một giây sau, Giang Chấp quả thật đã trả lời cho sự nghi hoặc của cô.

Chỉ có điều không ăn ảnh.

Giang Chấp đổ người về phía trước, nhìn thẳng vào đôi mắt cô, cười đấy mà có gì đó không ổn. Hai người họ vốn dĩ đã ngồi rất gầ5n nhau, anh sát lại gần như thế này, gương mặt gần như áp sát vào mặt cô, hơi thở bao phủ xung quanh cô, như thiêu đốt vầng trán và chóp mũi của cô. Mùi hương của đàn ông, mãnh liệt, hoang dã, bất kham nhưng lại rất sạch sẽ. Trái tim của Thịnh Đường như một con cá không chịu ở yên trong lưới, nhảy nhót điên cuồng, nhịp thở không thể bình thường được. Cô vô thức muốn né về phía sau, một giây sau Giang Chấp đã giữ chắc lấy tay vịn chiếc ghế của cô, khiến cô không thể trốn đi đâu được.

Đằng nào cũng lướt đến tên của tôi rồi, không cần đổi người khác. Tiểu Thất, sư phụ là người nhỏ mọn như vậy sao? Không sao hết, cứ làm thử cho thầy xem nào.


Tôi…
Thịnh Đường cảm thấy mình như rơi xuống một cái hố rất lớn, sống chết muốn bò ra ngoài nhưng phí công vô ích.
Trình Tần mãi vẫn chưa ngủ, cũng không phải là để đợi Thịnh Đường.
Chỗ tài liệu trong di động được cô ấy lật qua lật lại đọc hết lần này tới lần khác. Những chuyện liên quan tới Khúc Phong có thể nói là đã được điều tra rõ ràng, khiến cô ấy vừa xem vừa nghiến răng kèn kẹt, và đồng thời hốc mắt cứ liên tục đỏ lên một cách vô dụng.
Rất lâu sau, cô ấy gửi cho Tiêu Dã một tin nhắn: Cảm ơn anh.
Cô ấy nghĩ Tiêu Dã vẫn đang họp, hoặc nếu có tan rồi thì cũng đã ngả lưng xuống giường ngủ rồi. Không ngờ Tiêu Dã phản hồi lại tin nhắn rất nhanh, hỏi cô ấy: Đã nghĩ ra phải làm gì chưa?
Trình Tần nhìn chăm chăm vào câu hỏi của Tiêu Dã rất lâu, sau đó trả lời bằng một tin nhắn thoại: Tôi không biết nữa.
Tiêu Dã trả lời cô chỉ trong tíc tắc, lần này cũng là một tin nhắn thoại: Lúc trước, ý của Đường Đường khi nhờ cậy tôi là tìm ra tin tức xấu về tên oắt đó rồi tung thẳng lên mạng, để hắn đâm thẳng đầu xuống ống cống không thể nhấc mình. Nhưng tôi cho rằng chuyện này vẫn nên để cô quyết định. Nếu muốn trút giận, tôi sẽ giúp cô xử hắn, xử cho hắn sống dở chết dở cũng không thành vấn đề.
Hay có khi nào… Thịnh Đường ngước mắt lên nhìn anh, anh đã biết rồi?
Giang Chấp quan sát thấy hết mọi sự dè dặt và thận trọng của cô. Anh mỉm cười, dường như cũng không định bám riết lấy chuyện học hỏi này mãi không buông, ngược lại anh bỗng dưng hứng thú với việc ngắm nhìn cô, bèn quan sát một cách cực kỳ lộ liễu. Thịnh Đường cảm thấy trong đầu mình như vang lên những tiếng nổ lớn, chẳng hiểu được rốt cuộc anh đang muốn làm gì.

Tiểu Thất, em rất hấp dẫn người khác.
Bất thình lình, Giang Chấp nói một câu như vậy.
Ơ…
Thịnh Đường làm sao chấp nhận nghe lời nhận xét này, cô bùng nổ:
Anh nói vậy là có ý gì?

Giang Chấp uể oải dựa trở về ghế của mình:
Trong bảng tin bạn bè thường xuyên nhìn thấy những người khác đăng ảnh chụp chung, trong đó cũng có em.
Anh chép miệng mấy tiếng, lắc đầu:
Không đẹp lắm.

Bây giờ cô chỉ hận tại sao sau lưng không có thêm một đôi tay khác, lẳng lặng hủy bỏ chế độ
Không cho người này xem
trong ID của Giang Chấp, sau đó lại đường hoàng đưa ra trước mặt anh biểu diễn: Nào, dạy anh không thành vấn đề, nhưng sau này đừng bắt tôi làm bữa khuya cho anh nữa nhé.
Giờ đến cả cơ hội để thương lượng cũng không có!
Ai bảo cô lúc trước ngứa tay.

Đó là vì chụp không đẹp, tôi selfie đẹp cực kỳ! Anh đừng chỉ xem ảnh của người khác chứ!


Thế sao?
Giang Chấp cười hỏi:
Vậy tôi phải xem của ai?

Thịnh Đường á khẩu.
Thịnh Đường sững người, lát sau mới hỏi:
Anh đang muốn nói tôi xinh đẹp, đúng không?
Hai chữ
hấp dẫn
cứ tạo cho người ta cảm giác rất
Phan Kim Liên
.
Giang Chấp mỉm cười:
Đúng, xinh đẹp.

Không chỉ xinh đẹp, lúc cười nhẹ nhàng còn trong sáng chết người, có thể thu hút mọi sự tốt đẹp, khiến người ta rất dễ đâm đầu vào và không thể thoát ra. Nhưng lúc nở nụ cười xấu xa lại có nét quyến rũ, khiến người ta muốn phạm tội, muốn đắm chìm, muốn hủy diệt.
Cô lập tức hiểu ra mọi chuyện trong lòng… Con cáo già này quả nhiên gian manh xảo quyệt, từ đầu tới cuối đều đang chọc ghẹo cô.
Di động bất ngờ đổ chuông, coi như giúp Thịnh Đường có một cái cớ để rút lui. Sợ anh tiếp tục truy cứu chuyện cô cho anh vào danh sách hạn chế, cô lập tức nắm lấy di động, cười trừ:
Nửa đêm nửa hôm còn gọi điện thoại chắc chắn là có chuyện gấp. Xin lỗi không thể tiếp chuyện, xin lỗi!


Trình Tần thở dài, mãi một lúc sau mới gõ thêm vài chữ gửi qua: Để tôi nghĩ thêm đã.

Tiêu Dã đáp lại cô ấy một chữ: Được.

Khi Thịnh Đường trở về phòng, bên tai vẫn còn áp sát di động. Chẳng biết đầu kia nói cái gì, cô rõ ràng rất phấn khích, liên tục ừm ừm à à rồi gật đầu. Sau khi ngắt máy, cô lao thẳng về phía máy vi tính. Trình Tần thấy vậy rất tò mò, bèn tiến sát tới hỏi cô làm sao vậy.

Cô đang định nói, lại chợt nghĩ ra chuyện gì bèn gập máy tính lại, nói trước với cô ấy:
Hôm nay mình thấy Tiêu Dã đã gửi thông tin Khúc Phong bồ bịch cho cậu rồi, mấy lần liền đấy, cho hắn chết đi.



Chuyện của mình cậu khỏi cần lo.
Trình Tần cảm thấy vướng mắc trong lòng, không muốn nói thêm về mấy tin xấu của Khúc Phong:
Nói chuyện của cậu đi, sao mà phấn khích như được tái sinh từ trong dàn hỏa thiêu vậy, xác nhận đó chính là Giang Chấp rồi à?

Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Tên Anh Là Thời Gian.