Chương 697: MẤY NGƯỜI CÙNG MƠ MỘT GIẤC MƠ?
-
Tiểu Thư Thần Toán
- Bạch Thiên
- 1742 chữ
- 2022-02-10 12:30:42
Rầm.
Trong đầu truyền đến một âm thanh ầm vang, dường như mở ra một cánh cửa phủ đầy bụi đã lâu trong linh hồn. Trong lòng Mộc Hàn Yên bừng s8áng, khí huyết sôi trào trong lồng ngực cũng hoàn toàn bình ổn lại.
Mà bóng dáng của nàng cũng đồng thời biến mất trước mặt mấy người 3Khương Ngọc Triết.
Mộc Hàn Yên có thể cảm nhận được một cách rõ ràng, bên ngoài cơ thể mình, sát với lớp quần áo đã hình thành nên một9 vòng kết giới trong suốt, tia sáng chiếu đến kết giới này lập tức bị bóp méo uốn cong, trực tiếp tỏa chiếu về phía sau, vì vậy trong mắt ngườ6i khác, nàng đã hoàn toàn biến mất.
Hắn nhận ra được, mặc dù thứ Mộc Hàn Yên dùng là thuật Di Hình Hoán Ảnh của hắn, nhưng lại không biết Mộc Hàn Yên sử dụng mạnh hơn hắn bao nhiêu lần, hoàn toàn không có chút khí cơ nào lộ ra ngoài, càng không có tàn ảnh xuất hiện, quan trọng hơn là không có mùi thơm chết tiệt kia.
Thực ra cái gọi là mùi thơm đó chỉ là khí tức thẩm thấu ra lúc khí huyết chuyển động ngược chiều, kiếm sĩ rèn luyện quan trọng nhất chính là tôi luyện cơ thể, mài luyện gân cốt, thể chất phải sạch sẽ hơn người thường rất nhiều. Khí huyết vận chuyển ngược chiều nên khí tức thấm ra bên ngoài, ngửi thì có chút mùi thơm lạ lùng nhàn nhạt, không giống với mùi thơm cơ thể thực sự, có điều lúc này, đương nhiên Khương Ngọc Triết không biết vì sao.
Ngươi nói cho ta biết trước, Di Hình Hoán Ảnh này thật sự là do chính ngươi ngộ ra sao?
Mộc Hàn Yên hỏi, có thế nào nàng cũng không thể tin rằng Khương Ngọc Triết có thể dựa vào một bộ Vô Ảnh Kiếm Pháp mà lại lĩnh hội ra thuật kết giới uyên thâm huyền diệu như vậy.
Mà lúc này, trong kết giới của Di Hình Hoán Ảnh này, Mộc Hàn Yên lại có thể cảm nhận được một cách rõ ràng rằng tu vi của mình không phải chịu chút ảnh hưởng nào. So với kết giới của Diệp Yên Nhiên, không những kết giới này càng hoàn hảo hơn mà còn càng thực dụng hơn.
Mộc Hàn Yên đưa tay ra, đang định vỗ vỗ đầu Khương Ngọc Triết để trêu chọc hắn thì đột nhiên lại ngừng lại. Cho đến bây giờ, nàng mới đột nhiên phát hiện, tuy tu vi của nàng không phải chịu ảnh hưởng gì, nhưng nếu muốn ra tay tấn công lại nhất định phải giải trừ kết giới trước, mà trong thời khắc giải trừ kết giới, khí huyết lại chuyển động ngược chiều một lần nữa, tu vi sẽ lại suy giảm trên diện rộng, có lẽ vẫn mạnh hơn thực lực bị áp chế hoàn toàn của Diệp Yên Nhiên một chút, nhưng cũng chẳng hơn là bao.
Quan trọng hơn, đây chẳng qua mới chỉ là trong thời gian phút chốc mà nàng đã cảm nhận được khí huyết trong ngực lại sôi trào lần nữa, cho dù nàng có muốn hay không, kết giới đều sẽ tự tiến hành giải trừ, cho nên thực lực của nàng vẫn sẽ suy giảm trên diện rộng.
Đột nhiên, Khương đại công tử cảm thấy cái tát của Mộc Ngọc Oánh cũng không tính là quá ác, nếu không phải vì biết thực lực của Mộc Hàn Yên mạnh thế nào, hắn cũng rất muốn tát cho nàng một cái.
Vừa lúc nãy thôi, ngại quá, dọa được ngươi rồi.
Mộc Hàn Yên cười cười, nói một cách hài hước.
Mau nói cho ta biết, rốt cuộc sao huynh làm được vậy?
Khương Ngọc Triết phục hồi lại tinh thần, nắm lấy cánh tay của Mộc Hàn Yên, vội vàng hỏi.
Kết giới thật thần kỳ! Lần đầu tiên trong đời cảm nhận được sự kỳ diệu của kết giới, Mộc Hàn Yên v5ô cùng kích động.
Khẽ nhấc chân, nàng bèn đi đến phía sau Khương Ngọc Triết.
Không có tàn ảnh lờ mờ có thể nhìn thấy nào cả, cũng không có nhịp thở nào lộ ra, hoàn hảo hơn nhiều so với lúc Khương Ngọc Triết thi triển kết giới, vừa lộ tàn ảnh vừa tỏa ra mùi hương.
Nhìn thấy khuôn mặt thất vọng của Khương Ngọc Triết, Mộc Hàn Yên suýt chút nữa bật cười.
Hoàn hảo, đúng vậy, kết giới của Di Hình Hoán Ảnh này quả thực là hoàn hảo.
Nàng nhớ rõ, kết giới của Diệp Yên Nhiên cũng có thể ẩn nấp thân hình, nhưng phải trả giá bằng việc áp chế tu vi. Với điều kiện này, không bị người khác phát hiện còn được, nếu bị người khác phát hiện thì cho dù là một người không có tu vi cũng có thể dùng một kiếm đâm chết nàng ta, hoặc không dùng kiếm mà chỉ dùng cục gạch cũng có thể đập cho nàng ta nở hoa đào đầy mặt một cách dễ dàng. Lần trước, nếu không phải Tinh Huyễn Thiên Cơ mở miệng kịp thời, nhất định nàng ta đã bị một chưởng của mình ngộ sát.
Không cần nghĩ nhiều Mộc Hàn Yên cũng biết, điều này hoàn toàn là nhờ vào thần chú cổ xưa đột nhiên xuất hiện trong đầu nàng. Thật ra nàng cũng không biết rốt cuộc nên gọi đó là thần chú hay khẩu quyết, có điều từ âm điệu như ngâm như xướng kia, chắc hẳn là giống thần chú hơn một chút!
Không thể, sao không có chút khí tức nào, hắn… rốt cuộc sao hắn làm được?
Khương Ngọc Triết hết sức chăm chú mà vẫn không thể tìm ra chút khí cơ dao động nào của Mộc Hàn Yên, hắn vừa kinh ngạc vừa bị đả kích lớn, nói với vẻ chán nản.
Để ngộ ra Di Hình Hoán Ảnh này, không biết hắn đã chịu bao nhiêu khổ cực, vất vả lắm mới có được chút thành tựu. Nhưng Mộc Hàn Yên thì sao, nàng mới tu luyện lần đầu mà đã thành công rồi, hơn nữa còn hoàn hảo như vậy, sao bảo hắn chấp nhận nổi điều này.
Xem ra, trên đời thật sự không có kết giới hoàn hảo. Có điều nghĩ cũng đúng, nếu thật sự có kết giới hoàn hảo, mọi người còn tu luyện công pháp võ thuật làm gì chứ, ăn no chờ chết là được rồi, dù sao thực lực có mạnh thế nào cũng không so được với một đao mà người khác dùng Di Hình Hoán Ảnh rồi đâm sau lưng.
Mộc Hàn Yên so sánh kết giới của Khương Ngọc Triết và Diệp Yên Nhiên một chút, vẫn phát hiện ra một vài điểm khác biệt.
Kết giới của Diệp Yên Nhiên kéo dài được lâu nhưng lại phải trả giá bằng việc áp chế tu vi, lúc ẩn thân hình, không những không có chút năng lực tấn công nào mà bản thân cũng hoàn toàn ở thế phòng ngự, không cẩn thận có thể sẽ chết lúc nào không hay, hơn nữa cho dù giải trừ kết giới cũng phải mất rất nhiều thời gian mới hồi phục lại.
Cái gì!
Hoa Nguyệt và Tư Dung đồng thời kinh ngạc, đồng loạt nhìn về phía Khương Ngọc Triết. Nằm mơ, lẽ nào mấy người bọn họ đều mơ cùng một giấc mơ?
Mộc Hàn Yên cũng chấn động trong lòng, mấy người Hoa Nguyệt và Tư Dung đều không biết, chính vào ngày đó nàng đã có được la bàn chiêm tinh Thiên Mệnh mà Mộc Thiên Liệt để lại, Thiên Tâm Công Pháp thăng cấp một lần nữa, đồng thời cũng đả thông ẩn mạch, đi vào con đường tu luyện hoàn toàn không giống người thường.
Nếu nói huyết mạch của mình thật sự có gì đó không giống người thường, nói rõ ra cũng là bắt đầu từ khi đả thông được ẩn mạch đầu tiên, huyết mạch của mình liền bắt đầu thức tỉnh.
Thực ra, cũng chẳng biết tại sao lại nghĩ ra được, hình như tự nó xuất hiện trong đầu, giống như nằm mơ vậy.
Khương Ngọc Triết chỉ chỉ vào đầu mình và nói:
Có điều, ta vẫn luôn không thể lĩnh ngộ được, vẫn là lần trước sau khi cùng huynh đến Mộc gia, ta mới đột nhiên gặp được vận may, lập tức bèn ngộ ra.
Có phải là ngày mà ta đi đến kho bảo vật?
Trong lòng Mộc Hàn Yên bỗng nhiên thông suốt, nàng truy hỏi.
Không sai, chính là ngày hôm đó. Dường như lúc lĩnh hội Di Hình Hoán Ảnh, trong đầu còn vang lên chút âm thanh kỳ quái, gì mà thần vũ giáng thế, tung hoành bát hoang gì gì đó, cứ như nằm mơ vậy.
Khương Ngọc Triết nhớ lại mà nói.
Mà tuy Di Hình Hoán Ảnh của Khương Ngọc Triết chỉ kéo dài được trong thời gian ngắn nhưng thực lực lại không bị ảnh hưởng, chỉ là lúc giải trừ kết giới, thực lực sẽ suy giảm, nếu bị kẻ khác lợi dụng điểm này, người dùng Di Hình Hoán Ảnh vẫn sẽ bị ám sát bằng một đao đâm lén từ phía sau.
Trong lòng nàng đang suy nghĩ xem làm thế nào để phát huy được uy lực lớn nhất của kết giới này, Mộc Hàn Yên không chú ý tới việc kết giới đã tự động giải trừ, mãi đến khi Khương Ngọc Triết giật mình hô lên một tiếng
á
.
Huynh chạy đến sau lưng ta lúc nào vậy?
Khương Ngọc Triết nhìn bàn tay đang dừng trên đỉnh đầu mình của Mộc Hàn Yên, sắc mặt trắng bệch mà nói. Từ trước đến nay đều là hắn dùng Di Hình Hoán Ảnh để đối phó với người khác, lúc chiêu pháp xuất quỷ nhập thần này rơi xuống đầu mình, hắn mới biết cảm giác này thật sự không dễ chịu gì. Người dọa người, làm người ta chết khiếp mà.
Lẽ nào, tất cả những điều này đều có liên quan tới mình?
Xem ra, nhất định phải đến kinh thành rồi, chỉ có hỏi tổ phụ mới có thể biết được đáp án chính xác.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.