Chương 698: LIẾC MẮT ĐƯA TÌNH THEO KIỂU KHẨU VỊ NẶNG



Trước tiên đừng nghĩ đến chuyện này nữa, thuật Di Hình Hoán Ảnh của ngươi còn một vài kẽ hở, ta dạy cho ngươi một đoạn thần8 chú, ngươi kết hợp lại thử xem.
Mộc Hàn Yên nói.


Thần chú?
Vừa nghe đến Di Hình Hoán Ảnh, Khương Ngọc Triết lập3 tức tỉnh táo tinh thần, vứt hết nghi hoặc trong lòng qua một bên, có điều nghe thấy hai chữ thần chú, hắn lại có nghi hoặc9 mới.

Theo truyền thuyết, thời xa xưa, ngoại trừ kiếm sĩ, ở đại lục Thánh Đình còn có những cường giả khác, ví như 6phù thủy Tát Mãn ở vùng đất hoang dã cũng thần thông quảng đại như vậy, bọn họ thi triển những thuật pháp kỳ dị và thứ họ d5ựa vào chính là thần chú.

Ha ha ha ha…
Hoa Nguyệt và Tư Dung đồng thời cất tiếng cười lớn.
Mộc Hàn Yên cũng không nhịn được mà nhoẻn miệng cười, không ngờ mũi của Mộc Ngọc Oánh lại thính như vậy, Khương Ngọc Triết gặp phải nàng ta thật sự là gặp phải khắc tinh rồi. Có điều, nàng nhìn ra được, sau khi học đoạn thần chú này, kết giới Di Hình Hoán Ảnh của Khương Ngọc Triết càng tiến thêm một bậc. Nếu sau này tu luyện thuần thục, phát ra lời nói từ trong tâm, Mộc Ngọc Oánh có thể trị được hắn hay không cũng thật khó nói.
Đương nhiên, Mộc Hàn Yên cũng không lo lắng, lần này Hoa Nguyệt gặp nạn, Khương Ngọc Triết không chạy trốn giữa đường mà liều mình cứu giúp đã đủ để nhìn ra nhân cách của hắn. Mà Mộc Ngọc Oánh, tuy mỗi cái nàng ta đều tát đến vui sướng hả hê, nhưng rõ ràng đã không còn bài xích hắn như trước. Khương Ngọc Triết bị tát bốp bốp cũng không tức giận, xem ra hai người này càng ngày càng thân thiết rồi.
Cùng với việc âm tiết cuối cùng được phát ra, bọn họ chỉ thấy thân ảnh của Khương Ngọc Triết nhoáng lên rồi biến mất không dấu vết một lần nữa.
Lần này, rõ ràng mấy đường tàn ảnh nhạt hơn trước đó rất nhiều, cho dù với thực lực của Mộc Hàn Yên cũng rất khó phát hiện nếu không kiểm tra kĩ càng, mà thứ gọi là mùi thơm cơ thể cũng trở nên cực kì nhạt, hòa lẫn với hương thơm của cây cỏ trong viện, càng khiến người khác không tìm được dấu vết.

Thành công rồi, cuối cùng ta cũng thành công rồi, đây mới là Di Hình Hoán Ảnh thật sự, ha ha ha ha.
Giọng nói của Khương Ngọc Triết vang lên từ phía xa.

Bốp.
Ngay sau đó bèn vang lên một tiếng
bốp
rõ ràng, cái tát của Mộc Ngọc Oánh lại rơi xuống mặt của Khương Ngọc Triết một lần nữa.

Trời ạ, tên ngày cũng thật đắc ý vênh váo, lại đi trêu chọc nàng ta làm gì?
Hoa Nguyệt và Tư Dung đều mang theo vẻ đồng tình.

Không phải cô gái này cầm tinh con chó đấy chứ, như vậy mà cô ấy cũng có thể ngửi thấy.
Khương Ngọc Triết lảo đảo xiêu vẹo, ngã nhào tới bên cạnh mấy người Mộc Hàn Yên, hoa mắt chóng mặt rồi té ngã trên đất cái
rầm
một tiếng. Hắn ôm lấy quai hàm vừa mới bớt sưng giờ lại sưng vù lên lần nữa, khuôn mặt đầy vẻ đau đớn.

Để ta thử trước xem.
Tư Dung hắng giọng, xung phong nói.

Được.
Mấy người Mộc Hàn Yên đều trở nên tĩnh lặng, chờ Tư Dung mở miệng.

A… Ô… Âu, ta nôn…
Tư Dung lầm bầm vài tiếng như ngựa hí rồi bèn che miệng, bắt đầu nôn khan.
Ngay sau đó, Mộc Hàn Yên lại thấp giọng ngâm xướng vài lần.

Bây giờ chắc đã nhớ rồi chứ?
Mộc Hàn Yên hỏi.

Ừ, nhớ rồi.
Ba người đồng thời gật gật đầu.
() Điệu múa đại thần: thường được thấy trong các lễ hội, nghi thức cúng bái cổ xưa.

Ngươi nghe rõ đây.
Mộc Hàn Yên cũng lười giải thích nhiều với hắn, trực tiếp ngâm xướng. Mặc dù cũng giống như lần trước nghe Diệp Yên Nhiên ngâm xướng, Mộc Hàn Yên không thể lĩnh hội được hàm nghĩa trong từng âm tiết, nhưng điều này không gây trở ngại cho nàng trong việc ghi nhớ toàn bộ từng chữ một.
Trên thực tế, căn bản không cần nàng phải nhớ, tất cả tiết tấu âm luật đều in dấu trong đầu, giống như bẩm sinh đã có.

Lẽ nào, việc này cũng cần phải có tư chất sao? Hoặc là cũng có liên quan đến huyết mạch trời sinh?
Trong lòng Mộc Hàn Yên âm thầm phỏng đoán.

Ta thử lại xem.
Hơn một canh giờ trôi qua, Khương Ngọc Triết mới ngâm xướng hết một lần từ đầu tới cuối đoạn thần chú kia một cách vô cùng miễn cưỡng. Hắn đứng lên, nói với vẻ nóng lòng muốn thử.
Hai mắt hắn hơi chăm chú, tay đánh ra từng đường pháp quyết, trong miệng khẽ ngâm xướng.
Có điều cho đến nay, truyền thuyết đều đã trở thành truyền thuyết, gì mà phù thủy Tát Mãn, tất cả đều đã không còn tồn tại, hoặc là vốn dĩ chưa từng tồn tại. Nhưng ngược lại, ở một số nơi hoang vu hẻo lánh chưa từng được khai hóa, còn có người giả thần giả quỷ lừa gạt dân làng, trong miệng luôn lẩm bẩm thứ mà bọn họ gọi là thần chú.
Đương nhiên, những người này vốn không có chút thực tài nào cả, còn bịp bợm hơn tuyệt đại đa số thầy chiêm tinh treo đầu dê bán thịt chó, thân là kiếm sĩ, đương nhiên sẽ không tin thứ mà bọn họ gọi là thần chú.
Thế mà Mộc Hàn Yên lại dạy hắn thần chú, lẽ nào muốn bảo hắn đi nhảy điệu múa đại thần?

Nhớ kĩ chưa?
Mộc Hàn Yên ngâm xướng xong âm tiết cuối cùng rồi hỏi.

Cái gì?
Lúc này, mấy người Khương Ngọc Triết mới tỉnh cơn mơ. Bọn họ phát hiện mình đã đắm chìm trong ngâm xướng tuyệt vời đó nên không nhớ nổi một chữ nào.

Ta nhắc lại lần nữa vậy.
Mộc Hàn Yên không tức giận. Lúc lời ngâm xướng này vang lên trong đầu lần đầu tiên, nàng cũng đắm chìm trong đó như vậy.
Nhắc tới cũng kỳ lạ, rõ ràng hắn nghe không sót một chữ nào trong thần chú mà Mộc Hàn Yên nói, cũng tự nhận là đã nhớ rất kĩ, thế nhưng đến lúc dùng mới phát hiện không niệm ra nổi một chữ nào, trong lồng ngực còn cảm thấy buồn nôn.
Hoa Nguyệt cũng mở miệng, có điều lại nhanh chóng ngậm miệng lại, không phát ra nổi một chữ, hắn cũng phát hiện, cho dù bản thân có nhớ kĩ lời ngâm xướng của Mộc Hàn Yên đến mấy đi chăng nữa, đến lúc mở miệng vẫn không thể phát ra được một âm tiết nào cả.
Ngược lại, Khương Ngọc Triết cúi đầu yên lặng suy nghĩ, trong miệng phát ra từng đợt ngâm xướng trầm thấp, mặc dù không có phần kỳ ảo xa xăm như Mộc Hàn Yên, thậm chí còn có chút lắp bắp, nhưng xem ra cũng dễ dàng thoải mái hơn hai người Tư Dung và Hoa Nguyệt.
Âm thanh của nàng kỳ ảo đến thế, trong trẻo đến thế, dù rằng âm điệu kia vừa tối nghĩa vừa cổ quái nhưng lại hết sức êm tai, giống như đến từ ngoài chín tầng mây, nhưng lại đi thẳng vào lòng người, trong lời ngâm xướng tràn đầy huyền ảo đó, ngay cả linh hồn cũng như được tẩy rửa một lần.
Đương nhiên đây không phải thứ gọi là thần chú mà những kẻ bịp bợm nhảy điệu múa đại thần ở nông thôn hay dùng.
Nếu như bắt buộc bọn họ phải miêu tả, đây rõ ràng là thần ngữ trong truyền thuyết, chỉ có vị thần thống trị trời đất cao cao tại thượng, lại hư vô lúc ẩn lúc hiện kia mới có thể phát ra âm thanh tươi đẹp, êm tai, chạy thẳng vào sâu trong linh hồn như vậy.
Dường như hai người bọn họ đang liếc mắt đưa tình? Ừm, phải thừa nhận rằng khẩu vị của bọn họ nặng thật.

Đúng rồi, ta chuẩn bị tới kinh thành, các người ở lại giúp ta trông coi Mộc gia, nếu có việc gì khó ứng phó thì nhanh chóng báo cho ta biết.
Mộc Hàn Yên nói với mấy người.
Nàng dừng chân nhiều ngày như vậy cũng nên rời khỏi rồi. Nhìn thấy thực lực của đám người Mộc Trạch tăng lên nhiều, Mộc Hàn Yên cũng yên tâm hơn. Trận đại chiến kiếp trước, người tử thương nặng nề nhất chính là thế hệ những người trẻ tuổi này, chỉ cần bọn họ có khả năng tự bảo vệ mình, Mộc Hàn Yên cũng bớt được nhiều lo lắng.

Ừ.
Mấy người Hoa Nguyệt gật gật đầu.

Việc Mộc Hàn Yên muốn đến kinh thành, bọn họ sớm đã biết rồi


Đại công tử, có thư của người.
Đúng lúc này, một tên đầy tớ vội vã chạy vào, giao cho Mộc Hàn Yên một phong thư.

Nét chữ trên phong thư cực kì ẩu, rõ ràng là được viết một cách vô cùng vội vàng.


Ai đưa tới vậy?
Mộc Hàn Yên hỏi
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Tiểu Thư Thần Toán.