Chương 685: Đường sống


Giữa biển, rùa đen vẫn cõng bia đá, bên trên vẫn khắc hình vợ chồng Lăng Vân và Uyển Thu đang thổi sáo gảy đàn, sống động như thật.
Cổ Lâm nhìn hình hai người họ trên bia đá mà vành mắt ươn ướt.

Có điều ngay sau đó, ả đã trở nên cảnh giác cao độ.

Việc3 trận pháp hoàn toàn không có vết tích bị phá hủy chỉ có hai khả năng.
Thiên Sinh nhìn thấy Cổ Lâm thì đã biết vì sao ả lại đến đây.
Cậu bé chỉ còn một con mắt, nhưng vẫn có thể thấy rõ nhân - quả,
Uyển Thu không muốn ngươi đến.
Cổ Lâm:
Nhưng ta đã đến rồi.
Ả rất ghét điệu bộ lải nhải của cậu nhóc này, nên gằn giọng hỏi:
Đừng nói mấy chuyện linh tinh nữa, hãy nói thẳng cho ta biết, đã xảy ra chuyện gì?
Thiên Sinh không giấu giếm, kể với ả chuyện Lăng Vân và Uyển Thu kiệt sức sau khi vá trời rồi bị Khương Chỉ Khanh giết, và cả việc nó và Khương Chỉ Khanh đã mỗi người một ngả.

Kẻ giết họ không phải là người đã truyền bá trận pháp Càn Khôn?
Ả đoán sai rồi ư? Thiên Sinh đáp:
Là Khương Chỉ Khanh.
Hồi lâu, ả mới nhìn hình điêu khắc Uyển Thu gảy đàn trên bia đá, mím môi rồi nói:
Trận pháp này của các ngươi, ta không có khả năng phá vỡ.
Nếu như chìa khóa bí mật để lại từ ban xưa vẫn còn hữu dụng, vậy ta cứ vào đó xem thế
nào.

Cổ Lâm bay lên đảo Trục Nhật, gọi cậu thiếu niên đang nằm trên nền đất kia tỉnh dậy.
Khoảnh khắc người này mở mắt, Cố Lâm lập tức nhận ra.
Là Thiên Sinh...
Phải rồi, điều mà Uyển Thu đã nghĩ đến trước lúc mất, chính là nhắc nhở , tránh khỏi nguy hiểm mà...
Trong lòng Cổ Lâm do dự không quyết được.
À cứ đứng im một chỗ như chân mọc rễ, không thể tiến tới, cũng chẳng cách nào lùi về sau.
Dù cuối cùng Uyển Thu vẫn nghĩ đến việc nhắc nhở ả, thì trước đó cả hai đều vẫn đang bất mãn với đối phương.
Nghĩ vậy, Cổ Lâm móc một đồng tiền cổ ra.
Ả tiến về phía trước hai bước, mũi chân nhón khẽ, cả người bay lên cách mặt biển ba thước, sau đó ả chầm chậm nhét đồng tiền vào miệng rùa đen.
Nếu kẻ đó đang ở bên trong, việc trận pháp mở ra chắc chắn đã khiến gã chú ý.
Nhưng bây giờ bên trong vẫn chưa có động tĩnh gì, có lẽ kẻ đó đã rời khỏi đây? Tuy nghi ngờ hung thủ đã rời đi, nhưng Cổ Lâm vẫn không dám lơ là.
Ả tập trung toàn bộ tinh thần, trước tiên thiết lập vô số lớp trận pháp phòng ngự và trận pháp ẩn nấp xung quanh cơ thế mình, sau khi cảm thấy không còn chút sơ hở nào thì ả mới cẩn trọng tiến vào trong.
Suốt cả chặng đường tiến vào Long Cung, ả không gặp phải điều bất thường nào.
Thổn thức vươn rộng ra ngoài, mới phát hiện có người ở đảo Trục Nhật trên mặt biển Long Cung.
Đó là một thiếu niên, tu vi không thấp nhưng có vẻ cơ thể cực kỳ yếu ớt.
Đồng tiền được nhét vào miệng rùa thì rơi xuống
lạch cạch
,rồi phát ra một tiếng
keng
khi chạm đất.
Tâm trạng của Cổ Lâm vẫn khá bình tĩnh, bỏ đồng tiền vào được không có nghĩa là sẽ mở được.
Đang nghĩ ngợi thì bỗng ả nhìn thấy rùa đen phát sáng, nó sáng lóe lên chói mắt tựa như mặt trời nhỏ.
Bây giờ xem như đã xác định được trong chuyện này chắc chắn có cạm bẫy.
Đợi sau khi bọn họ lĩnh ngộ được trận pháp Thiên Địa Càn Khôn, kẻ đứng đằng sau kia sẽ thu hoạch từng người một.
Điều này cũng giống như nuôi cổ, trước tiên phải nuôi cổ trùng lớn lên, sau đó để cổ vương giết chết từng con một.
Với năng lực hiện tại thì hắn không thể giết được Lăng Vân và Uyển Thu, nên hắn đợi sau khi bọn họ vá trời mới ra tay.

Nói đến cùng, thì vẫn không thể vá trời được.
Cổ Lâm trầm ngâm nói:
Ít nhất là không thể và khi chỉ có một mình.
Thảo nào Thường Huy không xảy ra chuyện gì.
Tuy rằng Thường Huy vá trời xong thì cũng cạn kiệt sức lực, nhưng y ở Ma giới, bên cạnh còn có Ma quân Phệ Hồn, gã Khương Chỉ Khanh đó dĩ nhiên không dám gây chuyện với y.
Khương Chỉ Khanh, cái tên này nghe khá quen.
Nghĩ đến đây, Cổ Lâm không khỏi rùng mình vì sợ hãi.
Gió nổi, mặt biển Tiểu Quỳnh dậy sóng, có vài con chim biển màu trắng đang đậu trên đỉnh đầu rùa đen, thoải mái xòe cánh và chải lông cho nhau.
Cảnh đẹp là thế nhưng Cổ Lâm chẳng còn lòng dạ nào mà thưởng thức, ả chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo vô cùng.
Nếu đúng là thế, rất có thể vị đại năng đã truyền bá trận p5háp Càn Khôn ra ngoài chính là kẻ đầu sỏ đứng đằng sau.
Trên đời này làm gì có ai lại truyền bá loại công pháp tuyệt diệu nhương ấy một cách không vụ lợi, đê thiên hạ vô tư lĩnh ngộ như thế được? Trước đây ả đã từng hoài nghi, chẳng qua lòng khát khao truy cầu trận đạo khiến ả không thể chống lại sự cám dỗ.
Ả luôn nghĩ, dù phía trước có là núi đao biển lửa thì ả cũng phải đi một chuyến mới cam lòng.
Còn về việc cậu bé và Thiệu Lưu Tiên, Nam Cung Ly đã nói với nhau những gì thì Cổ Lâm không biết.
Hai
v Ế HIGH có nghiệp

8 - Y Tý Giờ đây, Thiên Sinh đã mất một con mắt,
Sao ngươi lại ở đây? Đã xảy ra chuyện gì? Bọn họ đã chết thế nào?
Cổ Lâm hỏi dồn dập ba câu.
Trận pháp mở ra, trên mặt biển đã xuất hiện một con đường nối thẳng đến long cung, mọi thứ đều giống như trước đây, không có bất kỳ thay đổi nào.
Chìa khóa của ả không những mở được tất cả trận pháp của biển Tiểu Quỳnh, mà còn có thể tiến thẳng đến ngôi nhà nhỏ dưới biển của bọn họ - Long Cung.
Cổ Lâm bỗng bật cười, đến lúc này rồi mà còn do dự gì nữa? Dù phía trước có là vực sâu hay địa ngục, ả vẫn sẽ bước vào, có chết ngàn lần cũng chẳng lùi bước.
Nó nằm co ro, ngủ mê man trên nền đất, quần áo trên người dính đầy bùn, trông như một con khỉ bẩn thỉu.
Sau khi nhìn rõ chỗ người này đang nằm, Cổ Lâm nheo mắt lại.
Ả nhìn thấy có một tấm bảng gỗ đơn giản, bên trên có viết
Mộ của Uyển Thu, Lăng Vân
.
Thiên Sinh rất nổi tiếng trong giới tu chân.
Cậu bé này có một đôi mắt tiên đoán, nghe nói có thể nhìn thấy quỹ tích của vận mệnh.
Chính đôi mắt này đã giúp cậu bé có cơ hội gặp trực tiếp hai vị nghi chủ.
Hình chiếu mà trận pháp để lại chỉ ngắn như thế.
Uyển Thu cười dịu dàng đứng trước mặt ả, giữ nguyên tư thế muốn nắm lấy tay ả.
Động tác đã bị dừng hình lại, nhưng âm thanh thì vẫn tiếp tục vang lên, cứ thúc giục liên hồi,
Cổ Lâm, mau vào trong nào.

Cổ Lâm tìm một cái cớ cho mình.
Giọng nói của ả bỗng trầm lại,
Dù có tan xương nát thịt, ta cũng phải trả thù cho ngươi.
Điều kiện tiên quyết là, chìa khóa bí mật vẫn còn tác dụng.
Cổ Lâm thầm nghĩ, ả và Uyển Thu đã chiến tranh lạnh cả ngàn năm, chắc chắn chìa khóa này đã bị thay đổi từ lâu.
Tiếp theo đó, một giọng nói vui sướng vang lên,
Cổ Lâm, ngươi đến rồi!

Cổ Lâm tái mét mặt mày như vừa bị sét đánh.
Trước đây khi vừa tra chìa khóa vào thì cửa sẽ mở ngay, không hề có giọng nói của Uyển Thu, nhưng bây giờ...
Không chỉ có tiếng nói, ả còn nhìn thấy Uyển Thu vốn đang gảy đàn trên bia đá đã bước xuống, đi thẳng đến trước mặt ả.
Uyển Thu nói:
Cổ Lâm, thật ra ta cũng rất muốn đi tìm người, nhưng mà...
Cô ta không nói cho trọn câu mà mỉm cười chuyển chủ đề:
Gặp được người tốt quá, chúng ta vào trong nói chuyện nhé?

Phải vào đó thật sao? Biết đâu kẻ đứng sau ấy vẫn đang đợi ở bên trong chứ chưa rời đi, một khi ả bước vào thì chính là tự chui đầu vào lưới.
Nhưng thật sự không vào ư? Ở đến đây là vì tình nghĩa trước đây cùng lời nhắc nhở của Uyển Thu trước khi chết, mà giờ đây á khiếp sợ, là vì kẻ địch quá đỗi hung tàn, ả không có phần thắng.
Người xưa đã khuất, trước lúc nhắm mắt còn liều mạng truyền tin ra là bởi muốn ả tránh xa hiểm nguy, ả không nên làm điều ngu xuẩn.
Một là hung thủ đã nhận được sự cho phép từ chủ nhân, chủ 9nhân mở trận pháp nghênh đón kẻ đó tiến vào.
Khả năng còn lại chính là, trình độ trận pháp của kẻ đó cao thâm khó lường, phá trận6 dễ như trở bàn tay.
Cổ Lâm lo rằng đó là trường hợp thứ hai.
Ả nghĩ ngợi một hồi mới thốt lên:
Là người chồng thứ một trăm linh tám mà Thiệu Lưu Tiên cưới về!
Lẽ nào hắn cũng có liên quan đến cái chết của Thiệu Lưu Tiên?
Hắn đang ở đâu?
Cổ Lâm hỏi.

Thiên Sinh lắc đầu:
Không biết.



Mặt của ngươi không nhìn thấy?
Không phải cậu bé này sở hữu đôi mắt tiên đoán, có thể nhìn rõ quỹ tích vận mệnh à? Muốn tìm một người thôi mà cũng không được? Thiên Sinh ngẩng đầu nhìn ả, đoạn nói:
Mắt ta đã mù rồi.
Một con mắt...

Thật ra thì cậu bé có thể cảm ứng được vị trí của Khương Chỉ Khanh.

Dù sao thì trên cổ tay Khương Chỉ Khanh vẫn còn con mắt còn lại của nó.
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.
Nhấn vào đây để xem chương mới nhất của Ebook Ấn Công Đức.