Chương 367: XIN ANH HÃY ĐUỔI EM KHỎI SƯ MÔN ĐI
-
Tên Anh Là Thời Gian
- Ân Tầm
- 1571 chữ
- 2022-02-06 09:30:55
Anh cầm bọc giấy lên tay, từ từ trải rộng ra.
Thịnh Đường ngó đầu qua nhìn, trái tim cũng đập lỡ nhịp theo.
Ôi… chao!!!
Cô thật sự muốn học Tiêu Dã chửi bậy một tiếng, nhưng người ngồi đối diện là Giang Chấp, cô cuối cùng vẫn sửa lại câu chửi thề gần bậ3t ra ngoài của mình.
Em không…
Không được cũng phải được, em âm khí nặng, chỉ có thể dựa vào các ‘phụ bản’ để thăng cấp đánh boss. Không giống như anh, dương khí nặng, nữ quỷ còn sợ anh.
Thịnh Đường muốn khóc mà không ra nước mắt:
Chúng ta không thể nhìn nhận vấn đề ở một góc độ khoa học sao?
Mắt… bò?!
Xung quanh vẫn còn có người đang ăn sáng, giật thót mình vì tiếng hét to của cô, nhìn hết cả về phía này.
Ngay cả cậu con trai của ông bà chủ đang khổ sở ngồi làm bài tập ngay gần đó cũng ngẩng đầu lên hóng chuyện.
Cho dù bình thường cô có không cần thể diện cách mấy thì cũng đâu có nghĩa là cô thật sự
bỏ rơi khuôn mặt
mình…
Giang Chấp tốt bụng giải đáp cho cô:
Dùng đồng tử bò đã dính đầy bột đỏ vẽ lên mặt em một lá bùa, khi em xuống mộ sẽ không sao nữa.
Đùa gì vậy?
Thịnh Đường xua tay.
Nghe xong, Giang Chấp không nhịn được cười:
Anh bảo bắt em ăn à? Ăn nó làm cái gì chứ? Đâu phải là ăn nướng.
Thịnh Đường vừa nghe xong…
Bỗng chốc tìm thấy lại hy vọng!
Giang Chấp tủm tỉm cười, đổ người về phía trước, nhìn thẳng vào Thịnh Đường:
Thế sao được? Thầy yêu quý em như thế, sao nỡ đuổi em ra khỏi sư môn chứ?
Thịnh Đường sắp khóc tới nơi, cô chỉ vào thứ trong bọc giấy…
Anh mà bắt em ăn cái thứ này, em chắc chắn sẽ chết.
Thịnh Đường xác nhận đi xác nhận lại mấy lần, cảm giác như vẫn đang chạm vào thịt.
Đây rốt cuộc là thứ gì vậy?
Lần này Giang Chấp có tâm một lần, uể oải nói:
Mắt bò.
Ngồi xuống.
Thôi được rồi…
Thịnh Đường ngồi xuống, quay người trở lại, nhìn Giang Chấp, trịnh trọng nói:
Sư phụ, em xin anh, anh đuổi em ra khỏi sư môn đi!
Thịnh Đường lại một phen rùng mình.
Bôi… lên mặt á?
Thịnh Đường bất giác nín thở, chỉ cảm thấy hít thở thêm một hơi là sẽ ngửi thấy mùi tanh dữ dội của mắt bò.
Em sắp xếp đi.
Thịnh Đường hít sâu một hơi, thở hắt ra rồi lại hít vào thật sâu, rồi lại thở ra… Sau hai lần như thế, cuối cùng cô cũng sắp xếp được một đường chỉ…
Mắt bò sao có thể là thứ trừ tà được? Mắt bò cọ lên mí mắt có thể nhìn thấy ma đấy!
… Bôi… thế nào?
Còn nữa, điều cô lo lắng nhất là bôi linh tinh lên mặt liệu có bị dị ứng da không? Cái thứ này nhìn là biết quá hạn sử dụng rồi thì phải, điển hình cho sản phẩm
ba không
mà.
() Ba không: Không có giấy phép sản xuất, không có chứng nhận đủ tiêu chuẩn chất lượng, không có tên nhà sản xuất, nơi sản xuất.
Giang Chấp có phần hứng thú:
Em còn biết mấy chuyện này cơ à?
Một khi gặp ma, trong mấy bộ phim điện ảnh chắc chắn không thiếu chiêu này.
Thịnh Đường bình tĩnh phân tích:
Anh nghĩ mà xem, đã diễn như vậy rồi, thì chắc chắn phải có căn cứ thực tế!
Giang Chấp ngẫm nghĩ:
Vậy vừa hay, mắt bò có thể nhìn thấy ma. Em nhìn thấy ma rồi, trùng hợp có thể mang một gương mặt với lá bùa máu giết ma, vừa có thể trừ tà vừa có thể trừ hại, một công đôi việc.
Thịnh Đường buông một tiếng thở dài nặng nề trong lòng. Đã
ăn
bờ môi mềm mại của người ta, đùa nghịch… lồng ngực người ta đến chột dạ, chết thì chết vậy.
Cô dè dặt, thận trọng thò ngón tay trỏ ra, chọc một chút vào cái thứ đó, rồi lại nhanh chóng rụt tay về.
Đường Tiểu Thất, bình thường em tỏ ra trời không sợ đất không sợ, không lẽ là giả vờ?
Giang Chấp cười nói.
Có sợ các lỗ nhỏ hay không, cô không rõ, tóm lại, từ đó trở đi cô không bao giờ muốn tiếp xúc với những thứ kín mít và dày đặc nữa, đến cả vừng đen cũng rất ít ăn.
Cô nhìn chằm chằm thứ trước mặt. Nếu nó thật sự là trứng côn trùng thì cô dám bảo chắc chắn hôm nay Giang Chấp sẽ được nhìn thấy một Đường Tiểu Thất rất khác biệt!
Không phải…
Giang Chấp uể oải trả lời.
Nhưng bên trong đống bột màu đỏ đó còn có một thứ khác.
Thứ này quả thật là…
chú có thể nhịn nhưng cậu không thể nhịn
.
Một đống tròn ung ủng, bầy nhầy thịt, lớn hơn viên bi cỡ to một vòng, cũng không nhìn rõ được cụ thể đó là thứ gì. Nó dính bột đỏ xung quanh, thoạt nhìn trông rất ghê rợn.
Giang Chấp ngước mắt lên, hỏi cô một câu nửa đùa nửa thật:
Mạn phép cho anh hỏi một câu, ban nãy em định nói 9câu gì?
Thịnh Đường lập tức như bị thánh nữ bạch liên hoa và hình tượng gái ngoan nhập hồn:
Sư phụ chứng giám, học trò nghĩ gì nó6i nấy!
Giang Chấp bật cười, anh tin cô mới lạ đó.
Không phải để ăn à…
Không phải để ăn thì tốt rồi.
Bôi lên mặt.
Giang Chấp hờ hững bổ sung thêm một câu.
Cho dù không nhìn thấy rõ, Thịnh Đường vẫn có linh cảm đó là một đống thịt, thật sự muốn cô phải ăn nó hay sao?
… Cô thà rằng cùng với cái bóng trắng đó nghiên cứu một thế giới chưa ai biết còn hơn!
Đây… rốt cuộc là cái gì vậy?
Thịnh Đường nhìn trái ngó phải, nhíu chặt đầu mày tới mức có thể kẹp chết một con ruồi.
Thịnh Đường vội vàng hạ thấp tông giọng xuống, xác nhận lại lần nữa với Giang Chấp:
Anh đang gạt em phải không?
Không hề.
Giang Chấp nói rất đường hoàng, thẳng thắn:
Nó đúng là mắt bò mà, chẳng phải em đã sờ vào rồi sao?
Thịnh Đường xoay chân, sau đó lập tức đứng dậy.
Anh hướng ánh mắt về phía bọc giấy.
Thịnh Đường buộc phải bấm bụ5ng nhìn lại thêm một lần, cố kìm nén cảm giác ghê người.
Có một đống dạng bột màu đỏ, giống như một viên thuốc đỏ được nghiền nát ra vậy. Cái này thì không vấn đề gì, cho dù bắt cô nuốt xuống cô cũng chấp nhận.
Thịnh Đường ngước mắt lên liếc nhanh về phía anh…
Có nên tin không? Lỡ như anh chọc cô thì phải làm sao?
Giang Chấp nhướng mày, tỏ ý bảo cô khẩn trương lên.
Giang Chấp cũng đã ăn xong bữa sáng, thời gian còn khá sớm, anh cũng không vội liên lạc với Khương Tấn.
Anh bèn nói:
Nếu dùng mắt thường không thể phân biệt được thì em dùng tay thử xem.
Dùng tay… để thử ư?
Thế nên.
Giang Chấp mím môi cười khẽ:
Anh phải thông qua hiện tượng là em để nhìn bản chất.
Trong lúc đó, di động đổ chuông.
Là Khương Tấn.
Đầu tiên, Thịnh Đường loại trừ những thứ đáng sợ nhất:
Không phải là trứng của loài côn trùng nào đó chứ?
Cô từng xem mấy bộ phim tài liệu. Họ nói, có một thứ trông bên ngoài rất giống hình dạng một tổ ong nhỏ, thoạt nhìn cũng bầy nhầy như thế này, thực tế là trứng côn trùng. Khi thời cơ tới, chạm vào, từ bên trong sẽ bò ra vô số những con côn trùng.
Khi ấy cô xem được đoạn clip đó, cô suýt chút nữa thì nôn sạch bữa tối hôm trước ra ngoài, sau đó điên cuồng gãi vào hai cánh tay và sô pha. Vì chuyện này, Trình Tần còn cố tình xoa đầu cô, làm ra vẻ thương tiếc: Đường Đường đáng thương, cậu thế này là có triệu chứng của việc sợ các lỗ nhỏ đấy.
Nhưng cô thấy Giang Chấp cứ nhìn mình chằm chằm, cô sững sờ rồi ngập ngừng hỏi:
Không lẽ… phải làm thật ạ?
Thế em nghĩ sao?
Giang Chấp chỉ vào mắt bò:
Anh đã chấp nhận việc có thể bị nhan sắc nữ quỷ hút hồn để cầu xin thứ này về cho em đấy.
Thịnh Đường vội vàng nói:
Không đúng không đúng, anh để em sắp xếp lại đã…
Thịnh Đường giơ tay kia lên khoát khoát trước:
Kế khích tướng không có tác dụng gì với em đâu, em làm vậy gọi là cẩn trọng mới phát triển dài lâu.
Lỡ như có thứ gì chạy ra ngoài cắn cô một cái thì sao?
Đợi một lát, thấy thứ này không có phản ứng gì, cô lại giơ ngón tay chọt chọt. Thật sự là… chạm vào hơi cứng, nhưng…
Giang Chấp bắt máy, bên kia nói vài câu, Giang Chấp thì chỉ buông một chữ
Được
. Kết thúc cuộc điện thoại, anh nói với Thịnh Đường:
Anh ra ngoài một chuyến, em ngoan ngoãn ở yên đây đợi anh quay về.
Đi điều tra ma sao?
Thịnh Đường lập tức nói:
Em cũng đi!
Nhấn Open Chap để đọc truyện. Nếu không thấy nội dung tải lại trang và nhấn lại.